Giới Thiệu Truyện
Một bản ghi âm tuyệt mật từ Liên Bang.
Người ghi chép: Chính phủ Người Cầm Đuốc, Tổng cục trưởng Cục Răn Đe —— Van Sorengel.
"Năm 2366 Công nguyên, chúng tôi thăm dò vùng cấm sự sống, phát hiện một người sống trong khoang ngủ đông của một căn cứ bỏ hoang."
"Lệ Vũ, 26 tuổi, một cá thể nữ loài người vô cùng quý giá. Cô ấy có địch ý với quân nhân, với Liên Bang và với tôi. Để tránh làm cô ấy bị thương, tôi buộc phải buông tay, để cô ấy thoát khỏi sự kiểm soát của tôi."
"Tại thành Ark, tôi lại tìm thấy cô ấy, tôi cải trang thành con lai cấp thấp để tiếp cận. Cô ấy có lòng tốt và sự mềm lòng không đúng lúc, có lẽ tôi có thể lợi dụng điểm này để lấy lòng tin của cô ấy, rồi đưa cô ấy về Liên Bang."
"Cánh tay của giống cái rất mềm mại, nhất là khi chúng vòng qua cổ tôi, giống cái luôn dùng đôi mắt ướt át nhìn tôi."
"Cô ấy quá thiếu cảnh giác, đây không phải chuyện tốt."
(Rẹt —— đoạn ghi âm này đã bị xóa)
…
"Cô ấy tát tôi một cái —— là vì thân phận của tôi bại lộ, hay vì tối qua tôi không nghe lời cầu xin của cô ấy mà dừng lại?"
Ngừng một lát, giọng nói vẫn còn dư vị: "Sảng khoái thật."
-
Ba trăm năm sau khi nền văn minh nhân loại diệt vong, Hứa Lệ Vũ tỉnh dậy từ phòng thí nghiệm dưới lòng đất.
Trong tuyệt cảnh, cô gặp một đôi mắt xanh băng. Người đàn ông trẻ có đôi tai sói ấy ít nói nhưng rất đẹp, tuy xa cách lạnh lùng, lại nhiều lần cứu cô khỏi nguy hiểm.
Trong thế giới tận thế đầy thể dị biến và bão tuyết cực đoan này, anh là chỗ dựa duy nhất của cô.
Mãi đến một ngày, cuối cùng cô cũng vụng về học được cách dùng mạng lưới Liên Bang.
Trên bản tin, vị "Thanh Kiếm Của Người Cầm Đuốc" từng giam cầm cô, người thừa kế thuần huyết của gia tộc hiển hách nhất Liên Bang, đang phát biểu với gương mặt vô cảm.
Anh ta và "con lai cấp thấp" mà cô quen biết có cùng một gương mặt.
Mà ngay lúc này, gương mặt hoàn mỹ ấy đang vùi vào hõm vai cô, cánh tay nóng rực còn gác ngang trên eo trần của cô.
Lưu ý:
1V1 SC HE
Nữ chính đến từ ba trăm năm trước, cô không thích nghi với thế giới này, rời nam chính thì không thể tự sinh tồn, thân thể yếu ớt.
Nam chính ban đầu không thích loài người, lạnh lùng và rất ra vẻ.