Giới Thiệu Truyện
Sau khi lại làm mấy đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi khóc một lần nữa, Viện trưởng dẫn tôi đến trước mặt một cặp vợ chồng trẻ.
“Nếu hai vị muốn tìm bạn đồng hành cho con trai mắc chứng tự kỷ thì đứa trẻ này là lựa chọ phù hợp nhất. Nó là đứa nói nhiều nhất… không, hoạt bát nhất viện. Một khi đã nhận nuôi đứa trẻ này, xin hai vị đừng bao giờ gửi nó trả lại, đó là thỉnh cầu duy nhất của tôi.”
Cặp vợ chồng trẻ ấy có vẻ như không nghe thấy câu sau của Viện trưởng, họ rất kích động: “Người mà chúng tôi muốn chính là cô bé này!”
Tôi không hiểu chứng tự kỷ là gì, nhưng mẹ mới nói: “Tự kỷ nghĩa là con có thể nói chuyện với anh ấy một cách thỏa thích, anh ấy sẽ không bao giờ chê con phiền.”
Mắt tôi sáng rực.
Đây chẳng phải là người hợp cạ với tôi trong việc trò chuyện sao!