Giới Thiệu Truyện
Năm thứ ba khi qua đời, bà ngoại lãng tai, mắt kém, vô tình chạm của Thẩm Duật Tu. Ở đầu dây bên , một tiếng quát giận dữ bất ngờ vang lên: “Tố Ninh? Cô còn dám dùng liên lạc với ? Ba năm qua, cô trốn ở để sống an nhàn sung sướng hả?” “Lộ trình hành động năm đó… do cô tiết lộ ? A Kiệt và bọn họ… vì cô mà c/h/e/t ?” Tiếng gào giận dữ bà ngoại giật bắn , suýt nữa đánh rơi điện thoại khỏi tay. Bà run rẩy áp sát tai ống , giọng nghẹn ngào rõ lời, cố gắng giải thích: “A lô? Là Duật Tu đấy ?” “Tố Ninh nó c/h/e/t … về nữa… Nó là một đứa trẻ ngoan… còn trách nó chứ…”
==================================================