Giới Thiệu Truyện
Gia đình chú hai – người đã mua nhà ở thành phố – năm nay cũng về quê ăn Tết.
Mợ hai với vẻ mặt cao cao tại thượng, tiện tay quăng thẳng ba trăm tệ vào trước mặt mẹ tôi;
“Chị dâu, đây là tiền sinh hoạt của ba người nhà chúng tôi trong nửa tháng ăn Tết.”
Mẹ tôi tức đến đỏ cả mắt, nhưng bố tôi lại cười hề hề, nhẹ nhàng đẩy số tiền đó trả lại cho mợ hai.
“Người một nhà mà đưa tiền làm gì, cứ như năm ngoái thôi, yên tâm ở đây với anh cả, ăn uống thế nào cũng không cần các em động tay.”
Mẹ tôi vừa nấu ăn vừa lặng lẽ rơi nước mắt, vậy mà gia đình chú hai vẫn còn chê bai, nói rằng món mẹ làm không đủ phong phú, cũng chẳng đủ ngon.
Đến đêm giao thừa, tôi thẳng tay kéo mẹ rời khỏi nhà ăn.
Cứ để cái gia đình lười biếng, chỉ biết há miệng chờ bữa cơm tất niên đó tự mà chịu đói đi…