Giới Thiệu Truyện
Văn án:
Sau khi bị từ hôn, Đào Hoa mang theo nỗi tủi hổ và tuyệt vọng mà nhảy xuống sông.
Nào ngờ, lại được một thô hán nơi sơn dã cứu lên bờ.
Y phục ướt sũng, người nam nhân kia lúc cứu nàng đến ánh mắt cũng chẳng dám nhìn thẳng.
Vì giữ danh tiết cho nàng, hôm sau, hắn liền gánh lễ vật đến nhà cầu thân.
Đào Hoa rơi lệ gả đi, cứ nghĩ cuộc sống về sau sẽ khổ cực.
Ai ngờ, người phu quân tưởng chừng thô lỗ kia lại là kẻ biết thương yêu thê tử nhất trần đời:
Ban ngày hắn nấu cơm, giặt áo, lo toan mọi việc lớn nhỏ.
Ban đêm, hắn ôn nhu đến mức khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Mỗi lần “thân cận” với hắn, vận khí nàng lại tốt thêm một phần.
Mới ba hôm mà nàng đã được hắn sủng đến hư, trong lòng thầm thề: đời này nhất định phải đối đãi với hắn thật tốt!
Không chỉ vậy, nàng còn muốn sinh cho hắn một đàn tiểu hài tử thật ngoan ngoãn khả ái!
Từ một cuộc hôn nhân bất ngờ mà bắt đầu một đoạn duyên phận dịu dàng, ấm áp. Hắn là người thô kệch bên ngoài nhưng tâm lại dịu dàng như gió xuân. Nàng là đóa hoa đào rơi vào tay kẻ biết trân trọng, từ đây được nuông chiều đến tận trời.