Giới Thiệu Truyện
“Tiểu Phi, đây là Hoắc tổng, là hộ khách của ta.”
“Khụ khụ… Nguyên lai là Hoắc tổng, ngưỡng mộ đại danh từ lâu!” Vạn
Quý Phi ghét nhất người ta hút thuốc, lại cố tình không ý bị hút vào mấy hơi, che miệng khụ hai ba cái, cuối cùng nói một câu nghiến răng nghiến lợi.
“Đại danh?” Hoắc Duẫn Đình nhẹ cười ra tiếng, hai mắt giấu ở sau thấu kính lóe tia sáng kỳ lạ.
“Nguyên lai ta nổi danh như vậy.”
“Ách? Kia chính là cách nói lễ phép, ngươi không cần cho rằng là thật sự.” Nàng tùy ý vẫy vẫy tay, đối với nam nhân này càng thêm chán ghét.
Đem ghế dựa kéo gần Đạm Dung vài phần, nhỏ giọng nói: “Ngươi chừng nào
thì bàn bạc xong? Ta có chút nói chuyện muốn hỏi ngươi đâu.”
“Chuyện gì?”
“Chính là… Ai nha nha, có người xa lạ ở, ta ngượng ngùng mở miệng.”
Nàng cố ý đem âm lượng đề cao, ánh mắt không dấu vết liếc về phía Hoắc
Duẫn Đình.
Này không phải trực tiếp khiêu khích sao? Hoắc Duẫn Đình hé miệng lại cười cười, vẫn chưa đem lời của nàng để bụng, cầm lấy tách cà phê thản
nhiên uống một ngụm.
Nam nhân này là rất ngốc hay vẫn là da mặt quá dày? Thế nhưng đối với lời nói của nàng thờ ơ. Lão ca nha, tình địch của ngươi thật là lợi
hại! Vạn Quý Phi âm thầm nắm tay.
“Có chuyện cứ nói thẳng đi.” Đạm Dung nhíu mày, đêm nay nha đầu kia
có chút cổ quái, bình thường nàng nói chuyện cũng không phải là không
đúng mực như vậy.
“Chính là… ừm…” Vạn Quý Phi nỗ lực bĩu môi, cân nhắc một chút, đột
nhiên đem mọi chuyện suy xét một hồi, sau đó trực tiếp sảng khoái hỏi:
“Ngươi cùng ca ta có phải cùng một chỗ hay không?”
“Này…” Nếu chỉ có hai người, Đạm Dung có lẽ sẽ không có lo lắng mà
trả lời, nhưng là hiện tại bên người có Hoắc Duẫn Đình, nàng không chấp
nhận bản thân mình có thể rộng rãi đem việc tư công khai.
“Đúng thôi đúng thôi, ta đã nói ngươi sẽ không ở người xa lạ trước
mặt thừa nhận, xem ra ta còn rõ ràng hơn ngươi.” Vạn Quý Phi nhún nhún
vai, một bộ dáng không có gì mới mẻ.
“Xem ra tiểu Dung cùng bác sĩ Vạn quả thực có quan hệ không tầm
thường?” Hoắc Duẫn Đình dừng lại động tác hút thuốc, trên mặt biểu tình
nhìn không ra vui giận.
“Đều đã phát triển thành gian | tình , đương nhiên không tầm thường!”
“Tiểu Phi!” Đạm Dung thình lình quát bảo nàng ngưng lại. Nói như thế
nào, Hoắc Duẫn Đình vẫn là hộ khách của nàng, nàng có thể nào ở trước
mặt hắn nói hươu nói vượn ( nói vớ vẩn ) đâu?
“Được rồi, kỳ thật ta còn muốn hỏi ngươi ngày đó ở Hải Nam là trở về
như thế nào, hẳn là cùng lão ca gặp mặt đi? Bởi vì ngươi sau khi trở về
đều không có gọi điện thoại cho ta, nhà chúng ta bao gồm bà nội ta, mẹ
ta, đều phi thường lo lắng cho ngươi.” Nói lung tung mà chọc Đạm Dung
tức giận , Vạn Quý Phi buồn bực cúi đầu vò khăn bàn.
Phiền toái người ta, thế nhưng không có nói một tiếng cảm tạ, đó là
nàng không đúng. Đạm Dung có chút áy náy, ngữ khí nhẹ nhàng: ” Hai ngày
nay vội vàng chuyển nhà, cho nên quên mất.”
“A? Ngươi chuyển nhà ?” Tin tức này rất kinh ngạc, nàng khiếp sợ ngẩng đầu.
“Chuyện khi nào? Các ngươi lại cãi nhau ?”
“Không có cãi nhau, là ta chính mình muốn chuyển .”
“Lão ca hắn… Đồng ý ?”
“Ta…” Tiếng di động vang lên đánh gãy lời nói Đạm Dung, lấy điện
thoại ra nhìn xem, gọi điện đến dĩ nhiên là chủ cho thuê nhà. Nhẹ ấn nút nhận, thanh âm a di chủ cho thuê nhà như sấm truyền đến, trong nhà ăn
có chút ầm ỹ, Đạm Dung chỉ nghe thanh âm “Ong ong”.
Bất đắc dĩ nàng đành phải đứng lên nói câu “Ta đi nghe điện thoại.” Sau đó tránh ra.
Vạn Quý Phi nhìn nàng ra cửa, mới đem tầm mắt kéo về. Quay đầu, vẫn
thấy nam nhân kia đang cố ý hay vô tình đánh giá chính mình, nàng vội
vàng trừng lớn hai mắt nói: “Nhìn cái gì vậy? Chưa thấy qua mỹ nữ?”
Hoắc Duẫn Đình trong nháy mắt bị nàng chọc cười, cô gái này rất thú
vị. Hắn hơi ghiêng người, vô lại hỏi: “Ngươi đối với ta tựa hồ có ý
kiến? Nghiêm khắc mà nói, chúng ta mới gặp mặt lần đầu tiên, đúng
không?”
“Không phải có ý kiến, mà là…” Vạn Quý Phi vuốt cằm, tròng mắt đen như mực vòng vo chuyển.
Chán ghét nam nhân này xác thực không lý do, bọn họ căn bản không biết.
“Ai nha, ai kêu ngươi truy tẩu tử của ta?”
“Tẩu tử? Đạm Dung là lão bà ca ngươi?” Hoắc Duẫn Đình chọn nhíu mày, ý cười đáy mắt càng sâu.
“Không sai biệt lắm, cho nên… Ngươi nên chết tâm đi!” Tuy rằng không biết nam nhân này cùng Đạm Dung quan hệ thân mật đến trình độ nào, bất
quá chỉ cần có nam nhân tiếp cận Đạm Dung trong phạm vi hai thước, đều
hẳn nên đề cao giác.
Ai kêu lão ca thật vất vả thích thượng một cô gái, nàng nên phải đề phòng thêm.
Hoắc Duẫn Đình thưởng thức cái bật lửa trong tay, đột nhiên toát ra
một câu: “Ngươi là bác sĩ thế gia nổi danh thành phố M —- con cháu Vạn
gia?”
Ách? Hắn còn biết Vạn gia thành phố M? Vạn Quý Phi ngượng ngùng trả lời: “Là như thế thì sao nào?”
Hoắc Duẫn Đình vẫn chưa nói tiếp, chính là tùy ý mở ra bật lửa, ấn
xuống, ngọn lửa nho nhỏ đi lên. Một hồi lại đột nhiên lại che lại, lửa
tắt. Cứ như thế, lặp lại.
Thật sự là quái nhân! Vạn Quý Phi lại nhìn phía Đạm Dung vừa rồi rời
đi, còn chưa thấy nàng trở về, phỏng chừng nhất thời canh ba cũng đi
không được, vì thế gọi phục vụ đưa tới nước trong. Bởi vì rất khát, nàng cầm cái chén liền cô lỗ cô lỗ một ngụm uống xong.
“Ta nghĩ đến, bác sĩ thế gia thành M nổi tiếng, ngừơi nào cũng đều cũng có giáo dưỡng.”
Thanh thanh lạnh lùng một câu, làm cho Vạn Quý Phi một ngụm nước nhất thời nghe thấy phương hướng thanh âm ấy mà cứ phun ra một đường.
Vấn đề giáo dưỡng này, nói lớn cũng lớn nói nhỏ thì nhỏ, nàng sẽ
không làm chuyện nhục gia môn đi? Vạn Quý Phi sững sờ nhìn bên cạnh, chỉ thấy giọt nước dọc theo khuôn mặt dễ nhìn hắn chậm rãi đi xuống.
“Thực xin lỗi thực xin lỗi, ta không phải cố ý!” Tự biết đuối lý, nàng cuống quýt cầm khăn trên bàn giúp hắn lau.
Hoắc Duẫn Đình một tay rút ra, từ trong túi tiền lấy khăn tay ra, tao nhã lau đi giọt nước trên mặt. Một lát sau, mới nheo mắt lại trầm thấp
nói: “Ngươi là cố ý .”
“Không có không có! Ta thề, tuyệt đối không có!” Vạn Quý Phi giơ lên hai ngón tay, là bộ dáng chân thành trước nay chưa có.
Lúc này Đạm Dung vội vàng chạy vào, “Ngượng ngùng, Hoắc tổng, tôi có chút việc gấp đi trước, có việc gì lần sau lại tán gẫu đi.”
Hoắc Duẫn Đình gật gật đầu, đối với chuyện nàng đi hay lưu lại tựa hồ không quá để bụng.
“Tiểu Phi ngươi cùng đi với ta sao?”
“Ta…”
“Ta nghĩ, Vạn tiểu thư theo ta trò chuyện với nhau thật vui, cho nên
không vội cho rời đi, đúng không?” Hoắc Duẫn Đình ánh mắt tùy ý quét về
phía cái người giữa đường xông ra gây họa kia, Vạn Quý Phi đành phải
ngượng ngùng cười.
Đạm Dung mặc dù thấy kỳ quái, cũng không đếm xỉa tới, tay cầm túi xách vội vàng rời đi.