Giới Thiệu Truyện
Chị dâu tôi là kiểu người chuyên nói theo sau.
Tiệc mừng đỗ đại học của cháu trai, tôi tặng nó một chiếc điện thoại giá 6.000 tệ, chị dâu tiếc rẻ nói.
“Vốn dĩ tôi định mua cho con trai tôi điện thoại trái cây, nếu cô đã tặng rồi thì tôi khỏi mua nữa.”
Tôi nghe mà nghẹn như nuốt phải ruồi, may mà buổi tiệc vẫn kết thúc suôn sẻ.
Chuyện đó tôi cũng ném ra sau đầu, cho đến khi tôi bị chính cháu trai chém chết.
Trước lúc tắt thở, nó cầm điện thoại đập mạnh vào cái đầu đã nát bét của tôi, vừa đập vừa sỉ nhục chửi rủa.
“Đều tại con đàn bà khốn nạn như cô! Nếu không phải vì cô, mẹ tôi đã mua cho tôi chiếc điện thoại hơn 10.000 tệ! Tôi đã không phải mang cái điện thoại rách này tới trường, không bị bạn bè cười nhạo, càng không đến mức không kiếm nổi bạn gái!”
Sau khi tôi chết, chị dâu lau nước mắt trách tôi, trách tôi không biết tặng cái tốt hơn, nói tôi bị chém chết là đáng đời, còn làm liên lụy con trai bà ta.
Anh trai thì oán tôi làm tổn thương lòng tự trọng của con anh ta, hủy hoại tiền đồ của nó, mắng tôi tự chuốc lấy.
Còn bố mẹ tôi vừa mắng tôi là sao chổi, vừa ký giấy bãi nại.
Nhờ tờ giấy bãi nại của bố mẹ, cộng thêm lời khai giả của cả nhà và giấy chứng nhận bệnh tâm thần mà anh trai lợi dụng chức vụ để làm cho cháu trai, cuối cùng nó được tuyên vô tội và thả ra.
Nhìn kết cục đó, linh hồn tôi lơ lửng giữa không trung tức đến mức như bốc cháy.