Giới Thiệu Truyện
Giá vàng tăng chóng mặt, con dâu bảo tôi giao hết toàn bộ vàng bạc trang sức để cô ta mang đi bán lấy tiền.
Nghĩ đến chuyện vợ chồng nó cũng không dễ dàng, tôi mang hết chỗ vàng tích góp bao năm qua đưa cho cô ta, chỉ giữ lại một chiếc nhẫn vàng mẹ tôi để lại trước khi mất.
Chiếc nhẫn đó nhiều nhất cũng chỉ hai gram, chẳng bán được bao nhiêu, nhưng là tất cả ký ức và tình cảm của tôi dành cho mẹ.
Không ngờ con dâu nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi rồi bật cười lạnh: “Ai cho bà cái nhẫn này hả? Là gã đàn ông nào tặng mà bà tiếc, không nỡ đưa cho tôi?”
“Một gram vàng giờ là chín trăm, hai gram ít nhất cũng một ngàn tám. Đã tiếc cái nhẫn đó thì tháng này bớt luôn một ngàn tám tiền sinh hoạt!”
“Dù sao bà đâu phải người lo cơm gạo, biết gì cái khổ của người trong nhà!”
Tôi quay sang nhìn con trai, nó lại lạnh giọng hùa theo: “Một tháng hai trăm tệ sinh hoạt phí là quá đủ rồi. Đồng nghiệp tôi còn bảo, mẹ họ chẳng những không lấy tiền con, mà còn hàng tháng gửi tiền ngược lại kìa!”
Thì ra so với việc tôi chẳng giữ lại thứ gì cho mình, điều họ thích hơn là — thỉnh thoảng được tôi “trợ cấp” thêm.
Cũng tốt thôi.
Tôi quay người đi, lập tức khóa thẻ lương hưu đã giao cho con dâu, rồi đến trung tâm môi giới nhà đất đổi luôn thẻ nhận tiền thuê nhà.