Giới Thiệu Truyện
Trượng phu của ta, Lý Cố, là một gã đồ tể. Hắn chẳng hiểu gì về tình yêu hay những chuyện lãng mạn. Chuyện ấm áp nhất hắn từng làm cho ta là hỏi ta có muốn ăn thịt không.
Một tháng trước Tết Trung thu, hắn không báo một tiếng đã đưa biểu muội góa bụa về nhà chúng ta.
Kể từ đó, hắn dùng thịt đổi phấn son ở nhà bên cạnh, còn mang về nhà những bông hoa dại mà trước đây hắn không thèm để mắt tới.
Hắn dành dụm tiền để mua cho nàng ta những chiếc trâm bạc mà trong mắt hắn từng là vô dụng.
Hắn nói: "Biểu muội cứ ở lại đi, ta còn ở đây một ngày, ngày đó nàng còn có nhà."
Đến cả con trai tám tuổi của ta, Lý Hành, cũng vây quanh nàng ta cười đùa: "Biểu cô, biểu cô, sao người không phải là mẹ con?"
Ngày Trung thu năm đó, loạn phỉ tràn vào thành.
Ta đứng ở đầu góc phố, nhìn Lý Cố che chở cho biểu muội của hắn vội vã về nhà rồi đóng sập cửa lại.
Sau này, ta lại có một gia đình ở Giang Nam.
Cha con họ đuổi theo, mắt đỏ hoe cầu xin ta quay đầu nhìn lại một lần.
Đáng tiếc, tất cả đã quá muộn.