Giới Thiệu Truyện
Anh trai của chồng tôi mất vì tai nạn giao thông. Chồng tôi chưa kịp để tang, đã vội vàng đưa nguyên thẻ lương cho chị dâu.
“Niệm Nhất, chị ấy một mình nuôi con vất vả lắm.”
“Cùng là phụ nữ, em chắc hiểu cho chị ấy chứ?”
Hiểu chứ, sao lại không hiểu!
Nếu chỉ đưa thẻ lương thôi thì làm sao đủ?
Tôi còn tháo luôn máy giặt, tivi, điều hòa mới mua trong nhà, chở hết sang cho chị dâu.
Chưa dừng lại ở đó, tôi còn nghỉ việc, ngày ngày sang nhà chị ấy làm bảo mẫu không công, cơm nước ba bữa, giặt giũ hầu hạ.
Khi bố mẹ chồng đòi tiền sinh hoạt, tôi nghiêm nghị đáp:
“Tiền đưa hết cho chị dâu rồi. Chị ấy khổ thế, bố mẹ còn nỡ đòi sao?”
Chồng thèm thịt, tôi nhẹ nhàng nói:
“Chị dâu một mình nuôi con, thịt trong nhà tất nhiên chỉ dành cho chị ấy thôi.”
Con gái tôi muốn học thêm, tôi lại bảo:
“Em họ mất cha, đáng thương lắm, nếu có tiền học thêm thì cũng chỉ để nó đi.”
Kiếp trước, cả một nhà đều tự phong làm “đại thiện nhân”.
Kiếp này, tôi sẽ còn “thiện” hơn bọn họ, để xem ai chịu nổi!