Giới Thiệu Truyện
Trong bữa tiệc sinh nhật lần thứ 50 của tôi, trước mặt đủ mặt họ hàng nội ngoại, chồng tôi thản nhiên đứng lên tuyên bố:
“Từ nay về sau, tôi với Lâm Vãn sẽ chia đôi mọi khoản chi tiêu.”
Ông ta nói với giọng hùng hồn như thể đang ban chiếu chỉ:
“Tôi đã nuôi cô ta suốt ba mươi năm, vậy là nhân đức lắm rồi.”
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa câu đó, cả họ hàng đã nhao nhao ánh mắt như đâm kim vào mặt tôi.
Con cái thì... đứa gục mặt vào điện thoại, đứa giấu đầu sau ly nước, như thể tôi là nỗi nhục mà chúng muốn chôn luôn cho rồi.
Tôi không khóc, không làm loạn, cũng chẳng thèm hỏi lại.
Chỉ lặng lẽ dọn đồ, rời khỏi bữa tiệc mà tôi tự tay chuẩn bị – từng món ăn, từng cánh hoa.
Và quay về nhà mẹ đẻ.
Tôi không gào khóc ăn vạ như mấy bà nội trợ bị bỏ rơi trên phim truyền hình.
Tôi dùng mấy căn mặt bằng ba để lại, mở một quán trà nhỏ ngay trung tâm thành phố.
Chưa tới nửa tháng sau, chồng tôi với thằng con quý hóa mò đến cửa, mặt mũi như vừa chui từ cống lên.
“Vãn à... trong nhà hết sạch đồ ăn rồi, thẻ hưu trí của anh cũng bị khóa. Em giúp một tay đi...”