Giới Thiệu Truyện
Đêm giao thừa, chồng tôi mang căn hộ nằm trong khu vực trường điểm — căn nhà do tôi đứng tên mua — ra làm quà mừng năm mới tặng cho con gái của người giúp việc.
Còn con trai ruột của chúng tôi thì chỉ nhận được… một quyển sách bài tập.
Thằng bé cố giấu nước mắt, ngồi bên tôi với vẻ tủi thân nghẹn ngào.
Chồng tôi vòng tay ôm eo tôi, tự tin như thể đang làm điều đúng đắn:
“Em à, con trai thì phải rèn luyện trong gian khó mới nên người. Không thể chiều hư nó được.”
“Còn mẹ con Vi Vi mồ côi, chẳng nơi nương tựa, anh chỉ tặng một căn nhà thôi mà, có đáng gì đâu.”
Tôi nhẹ gật đầu: “Anh nói cũng có lý.”
Sáng hôm sau, tôi lập tức phong tỏa toàn bộ dòng tiền đang luân chuyển trong công ty anh ta.
“Anh yêu, đàn ông quả thực nên bắt đầu từ con số không.”
“Kể từ hôm nay, anh hãy nếm thử cảm giác… lập nghiệp tay trắng đi.”