Giới Thiệu Truyện
Mỗi tháng tôi đều đều như vắt chanh chuyển cho mẹ chồng 4.000 tệ tiền chợ.
Cứ em chồng về, y như rằng bàn ăn biến thành yến tiệc hoàng gia — gà vịt cá thịt đầy ắp, mùi thơm bốc lên muốn lật tung cái mái nhà.
Nhưng chỉ cần con bé đó rời đi, thì tôi — đứa đổ tiền ra mua — ngồi gặm rau với đậu phụ như phạm nhân cải tạo.
Mẹ chồng còn giả bộ từ bi dặn tôi một câu trơ trẽn:
“Ăn chay thanh đạm cho tốt, dưỡng sinh đấy con, ăn nhiều vào.”
Má nó chứ. Bà đang dưỡng sinh cho tôi hay diệt sinh tôi?
Hôm ấy, tôi không nhịn nữa. Dứt khoát gọi người giúp việc theo giờ đến nhà, thẳng tay.
Mặt mẹ chồng tái mét như sắp trúng gió, tay run lẩy bẩy chỉ vào mặt tôi, sủa:
“Cô… cô làm vậy là sao hả?”
Tôi bật cười lạnh, nói một câu khiến bà á khẩu:
“Tiền tôi đưa đủ. Nhưng từ nay trở đi — mua gì, ăn gì, tôi quyết.”