Giới Thiệu Truyện
Cách nhau 1500 km, vì yêu mù quáng tôi đã kiên quyết gả cho chồng.
Trong hôn lễ, tôi bị nhà chồng tổ chức trò quậy phá tục tĩu, phù rể trói tôi lại rồi sàm sỡ khắp người, chồng tôi đứng bên cạnh cười hì hì nhìn, mẹ chồng còn ngăn phù dâu đến cứu tôi.
Tôi vùng thoát ra, thuận tay vớ chiếc ghế đập gãy tay tên phù rể.
Nhà chồng thấy vậy ngược lại còn trách tôi: “Đây là phong tục truyền thống, cô đã gả vào đây thì phải nghe lời chúng tôi, đúng là đồ không biết điều!”
Bố chồng tát tôi một cái: “Bao nhiêu người đang nhìn, cô muốn tôi mất mặt à! Quỳ xuống xin lỗi!”
Mẹ chồng lao tới túm tóc tôi: “Cô tưởng mình là trinh nữ liệt nữ gì sao, chẳng qua cũng chỉ là đôi giày rách đã ngủ với con trai tôi! Hôm nay không bồi thường tiền thì đừng hòng bước vào cửa!”
Xin lỗi?
Bồi thường?
Tôi chỉ hơi dùng chút sức thôi mà, các người khóc cái gì?