Giới Thiệu Truyện
Ngày ta cập kê, tuyết rơi dày đặc. Chính vào hôm ấy hắn nói hắn muốn từ hôn.
May mà khách khứa đã về hết, phụ thân ta cũng không còn gọi hắn là “hiền chất” nữa, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn.
Vệ Đạc hành lễ: “Trì Nghi muội muội phúc trạch sâu dày, Vệ mỗ tự biết mình phúc mỏng, không dám trì hoãn lương duyên.”
Ta chỉ ngồi yên một bên, cảm thấy cảnh tượng trước mắt như trong mộng.
Tên tiểu tư nhà họ Vệ dâng lên hôn thư, ta bước tới giật lấy, nét chữ quen thuộc rõ ràng hiện lên trước mắt.
Trong lòng như có tảng đá đè nặng, ta lập tức đuổi theo: “Vệ Đạc.”
Người đang đứng trong màn tuyết dày trắng xoá quay đầu lại, khuôn mặt trắng nõn, dáng vẻ vẫn là một thiếu niên tuấn nhã.
Nhìn Vệ Đạc của sáu năm trước, bước chân ta nặng như đổ chì, không thể tiến lên nửa bước.
Im lặng một lúc lâu, hắn mở miệng trước, “Trì Nghi, là ta có lỗi với muội.”
Những lời ấy kéo ta trở về đem hè của kiếp trước. Khi ấy, mặc cho ta cào cấu mắng chửi, hắn cũng chỉ nói đúng một câu: “Trì Nghi, là ta có lỗi với nàng.”
Ta bước xuống bậc thềm, bước từng bước về phía Vệ Đạc, tháo ngọc bội trước ngực đưa lại cho hắn.
Đó là tín vật đính ước chúng ta cùng trao nhau vào ngày sinh thần, ta quý trọng như mạng, dùng dây tơ hồng buộc lại, đeo trên người ngày đêm không rời.
Hắn đưa tay định nhận, nhưng ta lại dùng sức, bẻ miếng ngọc bội thành hai nửa.
Ngọc vỡ nát rơi xuống tuyết, giống hệt tình nghĩa giữa ta và hắn, nhất đao lưỡng đoạn.