Giới Thiệu Truyện
Một đêm nọ, một triệu tệ trong tài khoản ngân hàng của tôi bỗng chốc bay sạch, chỉ còn trơ lại… đúng hai tệ.
Tôi hoảng đến mức tay run lẩy bẩy, vội chộp điện thoại định gọi cảnh sát, nhưng Trần Tùng Chiếu – chồng tôi – đã giữ chặt lại.
“Đừng kích động. Anh rút đấy.”
Tôi trừng mắt: “Anh rút hết tiền làm gì?”
Anh ta đáp tỉnh bơ, giọng điệu nhàn nhạt như thể đang nói chuyện thời tiết:
“Dao Dao đi làm vất vả, anh lấy một triệu mua cho cô ấy chiếc xe mới.”
Tôi sững người.
“Anh nói gì? Anh dùng tiền đó để mua xe cho tình đầu của mình?”
Anh ta nhún vai, vẻ mặt lạnh tanh đến mức khiến người ta buồn nôn.
“Em làm quá lên rồi. Hết tiền thì kiếm lại là được.”
Ngay khoảnh khắc ấy, nhìn khuôn mặt anh ta, tôi bỗng thấy vừa tủi vừa chua chát.
Vì số tiền đó không chỉ là toàn bộ tiền tiết kiệm của chúng tôi, mà còn là… tiền cứu mạng của chính anh ta.
Bác sĩ từng nói, nếu không phẫu thuật sớm, anh ta có thể chỉ sống được thêm hai tháng.
Tối đó, vừa tan làm về đến cửa, điện thoại tôi bất ngờ réo vang. Mở ra xem, tin nhắn ngân hàng đập thẳng vào mắt: tài khoản chi ra một triệu tệ.
Tôi suýt ngã quỵ.
Đó là tiền để cứu mạng chồng tôi!