Giới Thiệu Truyện
Thuở thiếu thời, Tô Hảo từng thích Chu Dương, cô thích nụ cười của anh, chìm đắm trong sự “Hư hỏng” của anh, dùng toàn tâm toàn ý theo đuổi anh, những tưởng có một ngày anh sẽ cảm động trước những gì cô làm.
Không ngờ rằng từ trước tới nay Chu Dương vẫn luôn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô làm hết trò này tới trò khác.
Đừng nói là thích, ngay cả hảo cảm còn chưa từng có.
–
Sau này, nhờ sự mài giũa của cuộc đời, năm tháng thoi đưa, Tô Hảo hiểu chuyện hơn, mới hiểu rằng từ trước tới nay Chu Dương chưa từng coi trọng cô. Tình cảm của cô, chẳng qua chỉ là một trò đùa.
Trái tim cô lặng như tờ, nỗ lực sống tiếp.
Làn váy bay bay, tự do tự tại.
–
Đêm xuống, Chu Dương mở cửa, nghiêng ngả lảo đảo nắm lấy tay cô, sau đó cúi đầu: “Tô Hảo, nhìn anh đi.”
Chu Dương, tên lăng nha lăng nhăng này chưa từng thiếu phụ nữ, cũng chẳng thiếu tiền tài, càng không thiếu quyền thế, là kẻ bất cần, từng né tránh tình cảm của Tô Hảo, chỉ biết đứng từ trên cao nhìn xuống cô đang chới với.
Mãi cho đến một ngày, anh muốn nhét cô vào trong miệng, nhai nát bóp tan, để cô hồi tâm chuyển ý, để trái tim cô chỉ thuộc về anh.