Giới Thiệu Truyện
Ta gả cho một kẻ hấp hối, chỉ mong cưới xong là thành góa phụ ngay. Bài điếu văn ai oán cho đám tang của , nghĩ sẵn trong đầu: "Ôi chồng đoản mệnh của ơi, cái gì cũng giỏi, chỉ mỗi việc sống là dở tệ..." Năm ngày , tắt thở thật. Mộ vương phủ treo đầy cờ trắng tang thương. Ta cố kìm nén sung sướng, gắng gượng nặn vài giọt lệ, đang định gào ai oán thì ngoài vọng tiếng báo: "Tin mừng! Vương gia về!!" Cái gì? Chẳng vẫn luôn dưỡng bệnh trong phủ ? Không! Chẳng chết cơ mà!!
==================================================