Giới Thiệu Truyện
Trên đỉnh Tuyết Lĩnh quanh năm mây phủ, có một nữ đạo sĩ dành mười năm chỉ để làm một việc duy nhất: Chép phù.
Người đời ca tụng Mộ Dung có "Huệ nhãn" trời ban, nhưng họ không thấy những đêm nàng thức trắng bên ngọn đèn dầu cạn, ngón tay tê dại vì mài mực, đôi chân chai sần vì leo núi hái thuốc. Với nàng, thiên phú chỉ là một cánh cửa, còn sự kiên trì mới là con đường dẫn lối qua bóng đêm.
Khi oán khí từ trấn Thanh Bình xông thẳng lên trời cao, khi những đóa sen đen của tà giáo nghìn năm trỗi dậy, Mộ Dung xuống núi. Nàng không mang theo pháp bảo vô song, chỉ mang theo một thanh kiếm gỗ đào mòn vẹt và một trái tim đã được mài giũa qua nghìn trùng khổ hạnh.
Trừ tà thực chất là độ người. Hóa giải oán niệm thực chất là gột rửa nhân tâm. Giữa lằn ranh thiện ác, giữa những ảo mộng về quyền năng và sự trường sinh, liệu một nữ tử bình thường với những nét bút chân phương có thể giữ cho tâm mình không vướng bụi trần?