Giới Thiệu Truyện
Sau ba năm công lược nam chính bệnh kiều, cuối cùng, nhiệm vụ của cũng thành. Đêm rời , vành mắt Tạ Từ Yến ửng đỏ, cả run rẩy, hèn mọn nắm chặt lấy vạt áo chịu buông. “Tỷ từng … sẽ bao giờ bỏ mà.” Ta rối loạn trong lòng, tay chân luống cuống. Đêm , đúng lúc tròn mười tám. Ta bèn lấy cớ rằng chuẩn lễ vật mừng thành niên cho , dịu giọng trấn an đôi chút. Rồi nhân lúc để ý, âm thầm rời . Năm năm , trong một buổi yến tiệc tại phủ trọng thần, bất ngờ hôn mê giữa sảnh đường. Khi tỉnh , thứ đầu tiên lọt mắt là gương mặt Tạ Từ Yến – chẳng còn là thiếu niên ngây ngô năm xưa nữa. Hắn thong thả, lạnh nhạt, dùng cà sa buộc chặt cổ tay . Động tác chẳng mạnh bạo, nhưng khiến rét lạnh từ tận tâm can. Nụ tà mị, ánh mắt cố chấp đến mức vặn vẹo. “Năm năm .” “Tỷ tỷ … Lễ vật trưởng thành của , tỷ định bao giờ mới trao cho đây?”
==================================================