Giới Thiệu Truyện
Kết hôn bảy năm, vậy mà đến cái nút “nấu cơm” trên nồi cơm điện, chồng tôi – một thiếu tướng – còn chẳng nhận ra nổi.
Hôm ấy, vài đồng nghiệp đến nhà tụ họp, thấy anh nhầm đường thành muối bỏ vào món cà chua xào trứng, cả đám cười rần rần, còn gọi bếp nhà tôi là “hố đen nấu nướng”.
Một lần nữa biến buổi tiệc thành thảm họa, tôi thật sự không nhịn được mà nổi cáu:
“Cố Yến Châu, em cặm cụi cả buổi chiều, anh không thể nghiêm túc học một lần sao?”
Anh bất lực lau lớp bột mì dính trên mặt tôi:
“Vợ à, đừng đặt kỳ vọng ở anh nữa… Em muốn ăn ngon, chúng ta gọi đầu bếp chuẩn sao đến nấu tại nhà cũng được.”
“Anh hoàn toàn không có năng khiếu đâu, học trăm lần cũng vậy thôi.”
Tôi nhìn tay áo quân phục thẳng thớm của anh bị dính đầy dầu mỡ, tay vẫn cầm đống gia vị mà anh phân biệt chẳng nổi, vừa vụng về vừa buồn cười.
Nghĩ lại bảy năm qua, món duy nhất anh từng đặt lên bàn được… chỉ là mì gói. Bỗng nhiên tôi thấy vô cùng mệt mỏi.
“Thôi được, anh khỏi vào bếp nữa.”