Giới Thiệu Truyện
Ngay ngày đầu tiên trở về nhà họ Tưởng, tôi đã biết kẻ thù của mình không phải là thiên kim giả kia mà là người chị họ luôn tỏ vẻ thảo mai ở bên cạnh.
Lúc thiên kim giả Tưởng Nguyệt dọn phòng cho tôi, chị họ đã lén lút ôm hành lý của mình vào đó. Cô ta nghĩ tôi sẽ nín nhịn cho qua chuyện còn giả nhân giả nghĩa nói:
“Em mới đến chắc chưa quen, cứ ở tạm phòng của chị trước nhé.”
Tôi thẳng tay ném hết hành lý của cô ta từ cửa sổ xuống.
“Một khi tôi đã trở về thì căn nhà này phải do tôi định đoạt.”
Tưởng Nguyệt - người đã bị chị họ đàn áp, bắt nạt hơn mười năm, đứng sau lưng tôi mà nước mắt chảy thành hai hàng rong biển.
“Cuối cùng cũng đợi được cậu, may mà mình không bỏ cuộc.”
Đùa à, với một kẻ cuồng kiểm soát như tôi, ngay cả cái nhà không cùng huyết thống kia tôi còn phải quản, huống hồ là cái nhà có cùng huyết thống này.
Từ nhỏ, tôi đã có một khao khát kiểm soát mọi thứ không biết từ đâu mà đến khiến tôi trở thành một bà quản gia nhí từ năm ba tuổi.
Ba mẹ và hai anh trai trước mặt tôi lúc nào cũng chỉ biết gãi đầu, lặp đi lặp lại một câu:
“Yêu Muội là người thông minh nhất nhà, Yêu Muội nói sao thì là vậy.”
Hồi bé, khi tôi xách hai con dao phay đến trường để xử lý đám côn đồ bắt nạt anh trai, người trong làng ngoài xã đều bàn tán:
“Cả nhà họ Triệu ai cũng hiền lành, chỉ có con út là suốt ngày ngang ngược bá đạo, có khi nào không phải con ruột không nhỉ?”
Họ nói đúng thật nha!