Giới Thiệu Truyện
Danh sách sa thải vừa được công bố, tên tôi nằm chình ình ở đó.
Trưởng phòng nhân sự đẩy bản thỏa thuận chấm dứt hợp đồng về phía tôi, giọng điệu lạnh tanh, chuẩn mực đến mức không vương chút cảm xúc:
“Cô ký đi. Bồi thường theo N+1.”
Tôi không do dự. Ký xong liền thu dọn đồ đạc rời đi.
Xung quanh vang lên những tiếng thì thầm khe khẽ. Có người hả hê ra mặt, có người giả vờ tiếc nuối. Tôi chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ xóa sạch mọi dấu vết của mình khỏi chiếc bàn làm việc — như thể những năm tháng cống hiến kia chưa từng tồn tại.
Cuối tháng.
Phòng tài chính đột nhiên hỗn loạn.
Ba dự án trọng điểm đồng loạt tắc nghẽn khâu đối soát. Điện thoại quầy lễ tân reo liên hồi, nhà cung cấp thay nhau thúc nợ, giọng ai cũng căng như dây đàn.
Chủ tịch đích thân xuống kiểm tra.
Anh lật danh sách nhân sự, sắc mặt lập tức tối sầm. Không khí trong phòng đông cứng lại.
Giây tiếp theo, tập tài liệu bị ném mạnh xuống bàn.
“Ai duyệt danh sách sa thải này?” — giọng anh trầm thấp, đè nén cơn giận.
Rồi anh gằn từng chữ:
“Ai mẹ nó… sa thải vợ tôi vậy?”
Lúc ấy, tôi đang ở nhà, lướt web tìm việc.
Điện thoại đặt bên cạnh rung lên không ngừng.
Mười mấy cuộc gọi nhỡ.
Màn hình sáng rồi tắt, tắt rồi lại sáng — dồn dập như thể có ai đó đang phát đi tín hiệu cầu cứu.
Tôi nhìn chằm chằm một lúc.
Khóe môi khẽ cong.
Hóa ra… có vài người bắt đầu hoảng rồi.