Giới Thiệu Truyện
Tôi sống lại trở về năm mười sáu tuổi, vừa tham gia xong kỳ thi tuyển sinh cấp ba rồi về nhà.
Dưới ánh hoàng hôn, mẹ tôi đang bận rộn trong bếp, bà chuẩn bị hấp một nồi bánh bao thật lớn.
Em gái tám tuổi quấn lấy tôi, gọi: “Chị ơi, em nhớ chị lắm.”
Em ấy hồng hào xinh xắn, đôi mắt long lanh, trong mắt chỉ có mình tôi.
Lúc này, cậu thiếu niên nhà bên dừng xe đạp trước cửa nhà tôi, đầy mong đợi hỏi: “Tri Nhã, thi thế nào rồi?”
Giọng nói như làn suối trong vắt chảy qua.
Mẹ, em gái, người yêu… đây là một bức tranh đẹp biết bao! Ai ngờ được rằng mười bốn năm sau, mọi thứ lại hoàn toàn thay đổi.
Dư Cẩn Niên, người trở thành cha của hai đứa con tôi lại lén lút dang díu với em gái tôi, mẹ tôi ôm đứa con gái ngoài giá thú của họ, cầu xin tôi chịu cơn tủi nhục, coi nó như con ruột mà nuôi lớn: “Đây là máu mủ ruột rà của Tri Ân và Cẩn Niên, con là dì ruột của nó, không thể mặc kệ được…”
Tiếng khóc thảm thiết như văng vẳng ngay bên tai, chỉ một tiếng thôi cũng đủ khiến tôi không thở nổi.