Giới Thiệu Truyện
Đích tỷ ở Dược Vương Cốc được ba ngày, về sau tự xưng thần y, có thể cải tử hoàn sinh.
Ấu nữ của ta không may ngã ngựa trọng thương.
Thái y đã dặn đi dặn lại nàng dị ứng với thảo dược có tính k/ích th/ích, tuyệt đối phải dùng phương thu/ốc do chính tay ông kê.
Thế nhưng, đích tỷ thân là Quý Phi hồi phủ tỉnh thân, lại thừa lúc ta đi bốc thu/ốc, tự ý thay đổi thang th/uốc, sắc lên rồi ép nữ nhi ta uống.
Nàng mặt mày kiêu hãnh: “Thái Y Viện chẳng qua chỉ là một lũ lang băm cứng nhắc, ta ở Dược Vương Cốc đã xem khắp thiên hạ y thư, chưa từng thấy chứng dị ứng thảo dược nào cả.”
“Tam muội hãy an tâm, ta đã đặc biệt đổi phương, chỉ cần một thang, bệ/nh tất sẽ tiêu trừ.”
Dùng thu/ốc của nàng, nữ nhi ta chưa qua một ngày, liền nôn ra m/áu tươi, dị ứng nghiêm trọng mà nghẹt thở qua đời.
Ta đi/ên cuồng chất vấn nàng: “Cớ gì lại đo/ạt mạng hài tử của ta?”
Nàng lại chớp mắt vô tội nhìn ta: “Tam muội, tỷ tỷ đây là đang giúp muội. Ta thân là Quý Phi, có thể muộn sinh Hoàng tự.”
“Nhưng muội gả cao vào Hầu phủ đã mấy năm, dưới gối lại chỉ có một nữ, nếu việc này truyền ra, ngoại nhân há chẳng nói nữ nhi Giang gia chúng ta đều chỉ có thể sinh nữ?”
Ngay cả Hầu gia phu quân cũng bảo ta an phận giữ mình, chớ làm ô danh thần y của đích tỷ.
Ta đau đớn tận tâm can, h/ận đến thổ huyết.
Trước lúc lâm chung, ta bỗng nhặt lại được ký ức đã đ/ánh mất năm xưa tại ngôi cổ tự.
Thì ra đêm tuyết lớn phong sơn ấy, không chỉ chặn bước Hầu gia, mà còn ngăn cả Ngự giá của Đế vương!
Nữ nhi của ta, vốn dĩ phải là Hoàng thất Trưởng công chúa kim chi ngọc diệp!