Giới Thiệu Truyện
Sau khi bị t/ai n/ạn xe tôi mới biết, người chồng đã chet mười hai năm của mình thực ra vẫn còn sống. Anh ta dẫn theo "ánh trăng sáng" và con trai trở về để thừa kế sản nghiệp của tôi.
Đứng trước giường bệnh của tôi, anh ta nhìn tôi với vẻ vô cùng biết ơn: "Tây Tây, cảm ơn cô đã phụng dưỡng mẹ tôi đến lúc cuối đời, chăm sóc cho cả gia đình họ Cố chúng tôi. Công ty sau này đã có tôi lo, cô cứ yên tâm mà đi đi."
Sau đó, anh ta dứt khoát rút ống thở của tôi ra.
Trong giây phút lâm chung, tôi đã hiểu ra mọi chuyện.
Tôi chẳng qua chỉ là một bảo mẫu được Cố Tương chọn để chăm sóc người mẹ bị tâm thần của anh ta, mục đích là để anh ta có thể ở bên cạnh người tình mà không gặp bất kỳ gánh nặng nào.
Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đêm mà Cố Tương cầu hôn mình.