Giới Thiệu Truyện
Là một quân y đặc chủng từng vào sinh ra tử nơi chiến trường, Hách Tri Nhiễm chưa từng thần tượng bất kỳ ai. Với cô, vinh quang không nằm trong lời ca tụng, mà nằm ở máu và xương của những người vì quốc gia mà chiến đấu.
Người duy nhất khiến cô cúi đầu kính phục chính là Mặc Cửu Diệp – chủ nhân ngôi mộ cổ nằm sâu trong thung lũng đá này.
Mặc Cửu Diệp, đệ nhất mãnh tướng dưới triều Đại Thuận, từng nhiều lần dẫn quân đánh bại ngoại bang, khiến quân địch nghe tên đã sợ mất mật. Nhưng cũng chính vì công lao hiển hách mà ông lại trở thành cái gai trong mắt hoàng đế đương triều. Một khi quyền lực bị đe dọa, lòng người trở nên hiểm độc. Cuối cùng, Mặc Cửu Diệp bị giáng chức và lưu đày, chết cô đơn nơi biên ải lạnh lẽo, mang theo nỗi oan khuất suốt trăm năm không ai gột rửa.
Đứng trước mộ phần nhuốm màu rêu phong, Hách Tri Nhiễm lặng lẽ nghe hướng dẫn viên kể lại từng chiến công oanh liệt, trong lòng không khỏi thở dài. Một anh hùng như ông, nếu sinh ra vào thời bình, hoặc ít nhất sống lâu hơn vài năm nữa để đợi Tân đế kế vị, có lẽ đã được rửa sạch hàm oan. Nhưng lịch sử không có chữ "nếu", và số phận lại càng chẳng bao giờ công bằng.
Đang mải miết suy nghĩ, mặt đất bỗng rung lên dữ dội.
Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất. Tiếng la hét vang dội cả ngọn núi.
– "Động đất! Nhanh chạy đi!"
Khói bụi mù mịt cuốn theo từng đợt đất đá sụp xuống.
Với phản xạ của một người lính dày dạn kinh nghiệm, Hách Tri Nhiễm hoàn toàn có thể thoát thân dễ dàng. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sinh tử ấy, cô lại quay đầu – vì một đứa trẻ bị kẹt dưới tảng đá lớn.
Lúc ôm lấy thân thể nhỏ bé ấy, cả hai đã bị vùi trong một trận lở đất dữ dội.
Giây phút cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng ý thức, Hách Tri Nhiễm không hề sợ hãi. Ngược lại, khóe môi cô còn khẽ cong lên – một nụ cười nhẹ, như thể đã làm được điều mình nên làm.
Ai mà ngờ được, khi mở mắt ra lần nữa…
Thế giới trước mặt cô đã hoàn toàn đổi khác.