Giới Thiệu Truyện
Đêm động phòng, phu quân nói với ta rằng, người hắn thực lòng ái mộ là Tống di nương trong phủ, còn ta và hắn, cả đời này tuyệt không có khả năng.
Hắn dặn ta đừng ỷ vào thân phận chủ mẫu mà làm khó nàng ta.
Trong lòng ta nổi giận, liền vén khăn hỷ lên, cho hắn hai lựa chọn.
Hoặc là cùng ta đi gặp phụ mẫu hắn, hỏi cho rõ rốt cuộc lời hắn vừa nói là có ý gì.
Hoặc là gọi Tống di nương đến đây, ba người chúng ta ngồi xuống, nói chuyện cho minh bạch.
Hắn lo ta ức hiếp Tống di nương, còn ta lại lo nàng ta cậy sủng sinh kiêu, không coi chủ mẫu ra gì.
Phu quân do dự một lúc, cuối cùng chọn gọi Tống di nương đến.
Ba người chúng ta ngồi lại, định ra ba điều quy củ.
Thứ nhất, Tống di nương vĩnh viễn không được bước chân vào chính viện của ta. Nếu nàng ta dám vào, hậu quả tự gánh. Ta cũng vậy.
Thứ hai, hôm nay phu quân đã không chịu động phòng, vậy về sau cả đời cũng không cần động phòng nữa.
Thứ ba, nếu cha mẹ chồng hỏi đến chuyện con cái, hắn phải tự mình giải quyết. Nếu vì việc này mà ta chịu trách phạt hay tổn thất gì, hắn phải bồi thường.
Sắc mặt phu quân lạnh như băng, phẫn nộ ký tên lên bản ước định.
Từ đó về sau, hắn không bước vào phòng ta nửa bước.
Tống di nương đắc ý vô cùng, cười nói ta đã tự tay buông bỏ nam nhân tốt nhất trên đời.
Hai người họ sống những ngày tháng tình chàng ý thiếp, ngọt ngào ân ái.
Còn ta bận rộn với cuộc sống của mình, căn bản không rảnh để ý đến họ.
Ba năm sau, phu quân lại bước vào chính viện của ta, vẻ mặt muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Ta liền biết, không chỉ là hắn đã hối hận—mà hắn còn muốn cùng ta viên phòng.
Ta thản nhiên nói:
“Hoà ly đi.”