Giới Thiệu Truyện
“Vãn Vãn, mẹ rút hết tiền trong thẻ lương của con để mua nhà cho em gái con rồi.”
Trong lúc ăn tối, mẹ tôi buông ra câu đó nhẹ hều như đang báo giá rau ngoài chợ.
Tôi đang dán miếng hạ sốt lên trán Tuệ Tuệ, bàn tay chợt khựng lại:
“Đó là tiền con để dành để đặt ốc tai điện tử cho Tuệ Tuệ, hai trăm ngàn đó mẹ. Mẹ rút sạch thật à?”
“Mẹ biết.” Giọng bà tỉnh bơ. “Em con thích một căn nhà gần trường, lại đúng dịp sinh nhật nó. Mẹ rút hết để thanh toán luôn cho tiện.”
Cả người tôi lạnh toát:
“Nhưng tháng sau Tuệ Tuệ phẫu thuật rồi… Lỡ qua được đợt này thì nó mất luôn cơ hội chữa trị cả đời…”
Gương mặt mẹ tôi lập tức sầm xuống:
“Con quát cái gì mà quát? Lỡ đâu không cần phẫu thuật nó cũng khỏi? Với lại sinh nhật em gái con, con thể hiện chút thì có gì mà làm như trời sập.”
Tôi cúi xuống nhìn con gái trong lòng — sốt đến mức mắt long lanh, hơi thở yếu xìu. Cả người tôi như rơi vào hầm băng.
Tôi đứng bật dậy, vung thẳng vali của mẹ ra cửa:
“Nếu cái nhà của con út quan trọng hơn cái tai của cháu ngoại… thì từ nay để nó nuôi mẹ luôn đi.”