Giới Thiệu Truyện
Hoa Cẩn – cô gái mồ côi ngây thơ từ vùng núi – gặp Tịch Khánh Liêu, thiếu gia nhà giàu có nhân cách phân liệt. Nhân cách “Khánh Liêu” dịu dàng, yêu cô tha thiết; nhân cách kia lại cực kỳ bạo lực, sadistic. Sau lần “cứu” cô khỏi đám thanh niên làng, hắn cưỡng bức cô ngay đêm đầu, rồi đưa cô bỏ trốn khỏi gia tộc, sống cuộc đời khốn khó ở thành phố nhỏ.
Hoa Cẩn mang thai, vừa làm giáo viên phụ đạo vừa chăm sóc chồng. Tịch Khánh Liêu làm c//u li chân tay để nuôi vợ con. Nhưng nhân cách thứ hai thường xuyên xuất hiện, đánh đập, hiếp d//â//m, nhốt cô trong tầng hầm, hành hạ cả khi cô đang bầu bí. Cô cố gắng chạy trốn, tìm đến Tập Khanh Liêu (người đàn ông dịu dàng, có lẽ là nhân cách khác hoặc tình cảm ngoài luồng), nhưng luôn bị bắt về.
Gia tộc Tịch giàu có can thiệp: ông nội, Khổng Thành Văn dùng đủ thủ đoạn kiểm soát. Hoa Cẩn bị tiêm thuốc phá hủy thần kinh, trở thành người tàn phế, chỉ còn biết khóc và cầu xin. Sinh con trai Tịch Cẩm Hoa, sau nhận nuôi Hề Hoài (em trai cô bé bị Khổng Thành Văn nhốt). Cuộc sống bề ngoài êm đẹp nhưng thực chất là địa ngục: Tịch Khánh Liêu vừa sùng bái vừa hành hạ vợ, vừa ghen tuông vừa sợ mất cô.
Truyện khắc họa tình yêu bệnh hoạn, chiếm hữu cực đoan, sự giằng xé giữa hai nhân cách, nỗi đau của người phụ nữ bị bạo lực tình dục và gia đình thao túng. Kết thúc, Hoa Cẩn sống trong thân xác tàn tật, chấp nhận số phận, trong khi Tịch Khánh Liêu vẫn si mê cô đến mức điên cuồng. Một câu chuyện dark romance nặng NTR, rape, BDSM, tâm lý phức tạp, không có HE nhẹ nhàng.