Giới Thiệu Truyện
Ta là quý nữ đứng đầu kinh thành, vậy mà lại vì tính tình điên cuồng lắm lời, khiến người người ghét bỏ, chó mèo cũng tránh xa.
Anh trai sắp cưới vợ, mỗi ngày ta đều nhốt huynh ấy vào tiểu hắc phòng.
Ta hỏi huynh ấy đến một vạn lần: “Có tẩu tẩu rồi, huynh còn thương muội nhất không?”
Anh trai nhẫn nại bị ta bào mòn đến cạn sạch, cuối cùng thẳng tay nhét ta vào Đông Cung.
“Thái tử là vị hôn phu của muội, hắn yêu muội đến sống chết không rời, muội quấn lấy hắn đi, tha cho ta một con đường sống!”
Trong mắt ta cuộn trào phong bạo, nhưng khi ngẩng đầu lên, lại đối diện với một đôi mắt lưu ly sâu thẳm mà bình thản.
Trên đời này sao lại có người đẹp đến mức như vậy?
Phu quân xinh đẹp như thế, vốn dĩ phải là của ta!
Ta nghe theo lời anh trai, dốc hết sức quấn lấy hắn, vậy mà phu quân lại keo kiệt đến mức không chịu nói với ta lấy một chữ.
Ta nghiến răng hỏi: “Phu quân, hôm nay chàng đi đâu chơi rồi? Hửm?”
Ta ép hắn vào tường: “Ta không cho phép chàng nói cười với nữ tử khác!”
Ta đẩy ngã hắn xuống: “Nói chàng thích ta đi! Nói đi! Vì sao chàng không chịu nói!”
Ma ma nhìn ta bằng ánh mắt khó mà diễn tả thành lời: “Thái tử phi cẩn ngôn, Thái tử điện hạ người ấy… vốn không thể nói chuyện…”
A?
Quả không hổ là ta, lại đi ép một người câm mở miệng!