Giới Thiệu Truyện
- Tôi họ Hoàng, chính là người lúc chiều đã gọi điện thoại cho anh. Anh là tổng giám đốc Từ hả?
Nhìn dáng vóc của ông chủ này đâu giống với người có tế bào nghệ thuật? Từ Thẩm Bình không khách sáo, xua tay:
- Có chuyện gì chúng ta ngồi xuống rồi nói.
Từ Thẩm Bình và ông chủ Hoàng ngồi xuống, Nhan Lệ rót một chén trà cho Từ
Thẩm Bình. Từ Thẩm Bình nhấc chén trà lên uống một ngụm:
- Ông
chủ Hoàng, ông có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi! Ở đây không có người ngoài. Cô ấy là giám đốc Nhan của phòng tranh này, nhìn hai người có vẻ đã quen nhau rồi, chắc tôi không cần giới thiệu nữa.
Anh nói
xong quay sang lườm Nhan Lệ một cái. Giây phút ánh mắt Nhan Lệ chạm phải ánh mắt Từ Thẩm Bình, cô như bị điện giật, vội vàng quay đầu đi.
Ông chủ Hoàng vô tư nói:
- Vừa nãy chúng tôi nói chuyện hợp nhau lắm, cứ như quen nhau đã lâu vậy, chắc vì tôi có duyên tiền kiếp với cô ấy.
Từ Thẩm Bình nghe nói vậy, cau mày:
- Hôm nay ông tới để bàn chuyện làm ăn, hai người có duyên hay không thì
sau này hãy nói. Việc làm ăn hôm nay cũng phải nhờ vào chữ “duyên”, nếu
tôi và ông không có duyên thì việc làm ăn cũng không thành. Chẳng phải
ông định mua tranh sao? Tới một lúc lâu, chắc cũng đã xem tranh rồi chứ! - Anh chỉ một vòng mấy bức tranh treo trên tường, lại hỏi. - Ông thích
bức tranh nào?
Ông chủ Hoàng đúng là đã tới một lúc lâu, nhưng
ông ta chỉ mải nhìn Nhan Lệ mà không kịp xem qua một bức tranh nào. Thấy Từ Thẩm Bình hỏi vậy, ông ta chỉ chỉ bừa một bức:
- Bức tranh ở giữa đó. Tôi muốn mua một bức tranh khoảng tầm mười vạn tệ.
Đi khắp các phòng tranh ở Trung Quốc cũng không tìm thấy ai mua tranh như
ông chủ Hoàng. Từ Thẩm Bình thấy mình gặp phải một gã ngốc chính hiệu,
không biết nên trả lời như thế nào. Ông chủ Hoàng rõ ràng là một người
thô lỗ, làm sao có thể học được cách nói chuyện nho nhã của người nghệ
sĩ?
Nhan Lệ không biết gì nên chỉ giở mấy chiêu mà người buôn bán hay dùng:
- Ông chủ Hoàng đúng là có mắt nhìn! Bức tranh này là bức tranh đẹp nhất
của phòng tranh chúng tôi. Hơn nữa ông cũng rất hiểu về thị trường hội
họa, giá thấp nhất của bức tranh này vừa vặn mười vạn tệ, thiếu một xu
cũng không bán. Xem ra hôm nay chúng ta đúng là có duyên thật. Chúng tôi sẽ bán bức tranh này với giá mười vạn tệ cho ông.
Nhan Lệ đi tới bên tường, tháo bức tranh treo ở giữa xuống rồi cuộn lại, đặt vào hộp.
Từ Thẩm Bình thấy việc đã như vậy, không nói gì nữa, chỉ ngồi yên nhìn
Nhan Lệ và ông chủ Hoàng tay giao tranh, tay giao tiền. Ông chủ Hoàng
lấy tiền từ chiếc cặp mang theo bên mình đưa cho Nhan Lệ:
- Đây là mười vạn, cô đếm lại xem sao.
Nhan Lệ nhận tiền rồi đếm lại. Cô đếm tiền rất cẩn thận, khiến Từ Thẩm Bình nhìn thấy cũng phải bực mình vì lâu.
Từ Thẩm Bình thấy vụ giao dịch đã kết thúc, bèn đứng lên trước:
- Ông chủ Hoàng, ông mua được tranh, giám đốc Nhan cũng bán được tranh,
mọi người đều vui vẻ. Chúng ta đi thôi! Ông định đi đâu? Tôi có xe, nhân tiện đưa ông đi một đoạn.
Ông chủ Hoàng là một người thô lỗ, không biết kiểu cách nhưng cũng không lạ gì mấy kiểu nói xã giao thế này:
- Vậy thì phiền tổng giám đốc Từ rồi, giúp tôi tiết kiệm được mấy chục tệ tiền taxi.
Ông ta vui vẻ cầm tranh lên rồi đi theo Từ Thẩm Bình. Trước khi đi tới cửa, ông ta còn quay đầu lại nhìn Nhan Lệ một cái.
Từ Thẩm Bình lái xe đi trên con đường rộng rãi của thành phố, ông chủ Hoàng ngồi ở ghế lái phụ. Từ Thẩm Bình hỏi:
- Ông chủ Hoàng, ông làm bên xây dựng, mua tranh là để sưu tầm hay để đầu tư?
Ông chủ Hoàng cười đau khổ:
- Tôi là người kinh doanh thô lỗ, có hiểu gì về tranh đâu, làm gì có
chuyện sưu tầm hay đầu tư? Bức tranh này mua là để tặng cho tổng giám
đốc Từ, hi vọng anh giúp đỡ tôi trong công trình đường cao tốc, không
còn ý gì khác cả.
Từ Thẩm Bình nói:
- Tất cả các công
trình kiến thiết của dự án đường cao tốc lần này đều tổ chức đấu thầu,
những việc này được tiến hành công khai, cạnh tranh công bằng, không thể giở trò được. Tấm lòng của ông thì tôi xin nhận, nhưng bức tranh này
tôi không nhận được.
Xe đi tới ngã tư đường, đúng lúc gặp đèn đỏ, Từ Thẩm Bình bèn dừng xe lại. Ông chủ Hoàng nhân cơ hội đó nhét bức
tranh vào lòng Từ Thẩm Bình rồi mở cửa xe bước xuống. Lúc chuẩn bị đi,
ông ta còn không ngừng nói:
- Cảm ơn anh Từ đã tiễn tôi một đoạn. Không làm phiền anh nữa, đoạn đường còn lại tôi ngồi taxi về.
Từ Thẩm Bình kinh ngạc tới không kịp phản ứng trước hành động của ông chủ
Hoàng, còn chưa kịp định thần lại thì ông ta đã biến mất không để lại
dấu vết. Từ Thẩm Bình đành đóng cửa xe rồi lái xe quay về phòng tranh.
Lúc này Nhan Lệ vừa mới đếm xong số tiền mười vạn tệ một lần nữa. Số
tiền không nhiều không ít, vừa đúng mười vạn tệ đặt ngay ngắn trên bàn.
Nhan Lệ thấy Từ Thẩm Bình cầm bức tranh mà ông chủ Hoàng vừa mua về,
kinh ngạc hỏi:
- Sao anh lại mang tranh về?
Từ Thẩm Bình đưa bức tranh cho Nhan Lệ:
- Treo bức tranh này vào chỗ cũ. Ông chủ Hoàng đúng là đồ nhà quê, ra
khỏi cửa nghĩ lại, chê bức tranh đắt quá không lấy nữa. Loại người thô
lỗ này chúng ta không tính toán làm gì, mai trả tiền lại cho ông ta. Lát nữa anh sẽ mang mười vạn này về.
Nhan Lệ càng ngạc nhiên hơn:
- Ông chủ Hoàng đâu? Sao ông ta không tự tới đây lấy tiền?
- Ông ta sợ em. Em là chủ phòng tranh, ngộ nhỡ em không chịu trả tiền thì chẳng phải hai người sẽ nảy sinh mâu thuẫn sao?
Nhan Lệ chỉ biết ăn với chơi, hoàn toàn không biết mình chỉ là một con rối
cho Từ Thẩm Bình giật dây, mặc dù trên danh nghĩa là giám đốc phòng
tranh nhưng bất quá cô chỉ là một trợ lí ở đây, cô âm thầm đoán được
tranh chỉ là công cụ để Từ Thẩm Bình nhận hối lộ, nhưng cô là người đàn
bà biết điều, những ngày tháng ở chốn trăng hoa dạy cô biết tiến biết
lùi, việc gì không liên quan tới mình thì tốt nhất là không quan tâm,
chỉ cần tiền lương hàng tháng tới tay cô đều đặn thì mặc kệ việc buôn
bán của phòng tranh ra sao! Hôm nay ông chủ Hoàng trả tranh lại, việc
buôn bán của đôi bên đều chẳng có chút tổn thất nào, chỉ có Giả Tác
Nhân, người làm tranh giả là mất đi một món hời.
Nhan Lệ nghĩ lại nguyên nhân Từ Thẩm Bình vừa nói cũng không phải là không có lí, nên
không hỏi nhiều nữa, đưa cho Từ Thẩm Bình mười vạn tệ ban nãy. Từ Thẩm
Bình cầm tiền rồi ra về.
Từ Thẩm Bình về tới nhà mới hơn chín giờ tối, cả nhà vẫn còn chưa đi ngủ. Nghe thấy tiếng còi xe ngoài cổng,
Quỳnh Hoa vội chạy ra mở cổng cho Từ Thẩm Bình. Từ Thẩm Bình đỗ xe trong sân xong bèn gọi Quỳnh Hoa vào trong xe, đưa mười vạn cho cô:
- Đây là mười vạn, mười vạn còn lại mấy ngày nữa anh đưa em nốt.
Quỳnh Hoa nhận tiền, nhỏ giọng cảm ơn Từ Thẩm Bình:
- Tôi thay mặt cả nhà, cảm ơn tổng giám đốc Từ!
Từ Thẩm Bình mỉm cười đểu cáng:
- Em chỉ nói một câu cảm ơn là xong rồi hả?
Nói rồi anh ta ôm chặt lấy Quỳnh Hoa, hôn điên cuồng lên khắp mặt và người cô…
***
Mấy tháng nay, công việc của hai vợ chồng Từ Văn Tuấn cũng vô cùng thuận
lợi. Từ Văn Tuấn lại dùng chữ tín của mình để “kinh doanh” được thêm vài vụ nữa, kết quả là bên cạnh cái hộp giấy lớn dưới gầm giường hai vợ
chồng ông lại có thêm một cái hộp giấy nữa. Từ Thẩm Bình gần đây cũng
bắt đầu có thu nhập từ việc bán tranh ở phòng tranh, mấy lần cũng mang
tiền về nhà, không những đã bù được hơn sáu mươi vạn anh lấy đi khi mua
căn nhà ở Mỹ Lô mà còn kiếm thêm được hai mấy vạn nữa, tất cả số tiền
này đều được Thẩm Thái Hồng cất vào cái hòm giấy thứ hai.
Mấy
tuần trước khi Quỳnh Hoa vào phòng quét dọn cho Thẩm Thái Hồng, phát
hiện ra có thêm một hòm giấy nữa. Trong lòng cô lập tức hiểu ra bí mật
trong chiếc hòm giấy, nhưng vì Thẩm Thái Hồng đứng bên cạnh quan sát như thể đang quan sát chiến thuật chơi bóng của một vận động viên bóng rổ
nên cô không dám làm gì, chỉ chờ sau này có cơ hội vào thăm dò xem sao.
Cũng may Thẩm Thái Hồng không biết cô lén đánh thêm một chiếc chìa khóa
phòng ngủ của bà ta, cô nghĩ ngày mai chờ họ đi làm hết, cô vào xem cũng không muộn.
Tám giờ sáng ngày hôm sau, cả nhà họ Từ đã đi làm
hết. Quỳnh Hoa bèn đóng chặt cửa trong cửa ngoài, bặm môi mở cửa phòng
Thẩm Thái Hồng một lần nữa. Cô lôi cái hòm giấy to dưới gầm giường ra,
phát hiện trong đó đã có thêm mấy cái túi giấy nhỏ nữa, khiến cái thùng
giấy đầy ắp những túi. Quỳnh Hoa tìm giấy và bút, ghi lại ngày tháng hôm đó, sau đó lần lượt lấy tiền trong các túi ra, đếm số tiền trong đó,
bên trong toàn là xấp tiền 1 vạn tệ, chỉ cần ghi lại họ tên và số tiền
trong mỗi túi là được. Quỳnh Hoa lần trước đã lấy 9 vạn tệ trong thùng
tiền này nên khi viết lại, cô nhớ trừ số tiền đó đi để đảm bảo là việc
thống kê của mình chính xác. Quỳnh Hoa đếm hết số tiền trong hòm giấy
thứ nhất lại lôi hòm giấy thứ hai ra đếm lại một lần nữa, ghi đầy đủ tên tuổi và số tiền vào sổ, không sót chữ nào. Giờ đây Quỳnh Hoa ngoài công việc ôsin nhà họ Từ, còn kiêm luôn cả kế toán cho nhà họ.
Từ
ngày hôm đó, cách mấy ngày Quỳnh Hoa lại vào phòng Thẩm Thái Hồng kiểm
tra số tiền trong hòm giấy một lần. Nếu có sự thay đổi thì cô sẽ ghi lại ngày tháng và sự thay đổi vào trong sổ tay. Động cơ để Quỳnh Hoa làm
như vậy lúc đầu là vì hiếu kì, nhưng sau đó là vì mưu kế. Ôsin không
phải là người trong xã hội thượng lưu, các ôsin đều có căn bệnh chung là thăm dò, thậm chí là theo dõi các bí mật của nhà chủ. Lúc đầu, Quỳnh
Hoa chỉ muốn tìm hiểu nhà họ Từ vì sao lại giàu có như vậy, giàu có đến
mức nào, nhưng sau việc đó, cô suy nghĩ kĩ hơn, tại sao tiền của nhà họ
Từ không gửi vào ngân hàng mà lại giấu dưới gầm giường? Mặc dù tỉ lệ lãi suất của ngân hàng rất thấp, nhưng ít thì cũng là tiền! Gửi tiền vào
ngân hàng đương nhiên là tốt hơn để tiền ở nhà. Quỳnh Hoa không hiểu thế nào là lạm phát. Lãi suất thấp của ngân hàng hiện nay rồi trừ đi tiền
thuế lợi tức không thể nào đuổi kịp tốc độ lạm phát. Tiền lãi gửi ở ngân hàng trên thực tế là con số âm, nhân dân gửi tiền vào ngân hàng, tiền
càng ngày càng ít, gửi càng lâu thì tổn thất càng nhiều.
Quỳnh
Hoa lại suy nghĩ kĩ càng một hồi nữa, người nhà họ Từ ai cũng thông
minh, đảm đang, chắc chắn không thể không hiểu đạo lí gửi tiền ngân hàng lấy lãi, vậy cách giải thích duy nhất còn hợp lí đó là nhà họ Từ không
phải không muốn gửi tiền vào ngân hàng mà là không dám gửi. Nguyên nhân
duy nhất khiến họ không dám gửi tiền ngân hàng là vì những đồng tiền này có lai lịch không rõ ràng, tiền của họ là “tiền đen”. Quỳnh Hoa nghĩ ra lí do này cũng hiểu ngay nguyên nhân khiến Vương Hãn Đông phát cho cô
tiền lương và cả tiền thưởng cao như vậy: Giám đốc Vương muốn nắm thóp
của nhà họ Từ. Điều Quỳnh Hoa không hiểu là giám đốc Vương và nhà họ Từ
bề ngoài có vẻ rất thân thiết, tại sao lại còn phải giở trò này ra?
Quỳnh Hoa không hiểu biết nhiều về chốn quan trường, quan trường như
chiến trường, những trò đấu đá nhau ở chốn này, làm sao cô hiểu được?
Quỳnh Hoa từ sau khi lên giường với Từ Thẩm Bình, làm ôsin lên giường, vì lời hứa của Từ Thẩm Bình đối với cô nên tiền chữa bệnh cho thầy đã có, từ
đó cô lên giường để “kiếm” tiền, không còn cần phải lén lút “lấy” tiền
dưới gầm giường nữa. Quỳnh Hoa ghi lại tiền của nhà họ Từ vì cô cho rằng nó là một vũ khí để cô đấu với họ, chỉ cần Từ Thẩm Bình không thực hiện đúng lời hứa của mình, vậy thì hãy chờ mà xem! Dù sao Quỳnh Hoa cũng là một cô gái xuất thân từ nông thôn, cô không dày dặn kinh nghiệm như
Vương Hãn Đông, những vũ khí có sức sát thương lớn như vậy không thích
hợp cho cô sử dụng. Nếu có một ngày nào đó cô dám dùng quyển sổ này để
uy hiếp nhà họ Từ, vậy thì chính là đang tự đào huyệt để chôn mình.
***
Vào buổi chiều hôm sau khi Từ Thẩm Bình lại đưa cho Quỳnh Hoa mười vạn tệ,
Quỳnh Hoa đang ở trong phòng bếp làm bữa tối thì Thẩm Thái Hồng về. Việc đầu tiên mà Thẩm Thái Hồng làm khi về nhà là: Thay giày ngoài cửa, sau
đó đi đôi dép lê đi quan sát tình hình vệ sinh ở phòng khách và phòng
ngủ, khi đi ngang cửa phòng của Quỳnh Hoa, nhân tiện liếc qua đó một
cái, sau đó bước vào phòng bếp, kiểm tra việc chuẩn bị cơm tối, cuối
cùng về phòng mình ở trên lầu. Hôm nay Thẩm Thái Hồng sau khi kiểm tra
phòng bếp xong, không hề có ý bỏ đi. Tối qua Từ Thẩm Bình về nhà khá
sớm, khi đó bà với Từ Văn Tuấn còn chưa ngủ. Bà nghe rõ có tiếng còi xe
của Từ Thẩm Bình và tiếng Quỳnh Hoa ra mở cửa, nhưng nửa tiếng đồng hồ
sau mới nghe thấy tiếng Từ Thẩm Bình lên lầu, bà đoán có chuyện gì đó mờ ám xảy ra. Mối quan hệ không rõ ràng giữa Từ Thẩm Bình với Nhan Lệ là
do một lần Từ Thẩm Bình nhắc tới chuyện ở phòng tranh, lỡ miệng nói ra,
Thẩm Thái Hồng không tính toán nhiều. Bà nghĩ con trai mình còn nhỏ,
đang vào lúc khí huyết phương cương, không để cho anh có con đường phát
tiết nhu cầu của mình một cách bình thường sẽ có hại cho sức khỏe, thà
rằng cứ để anh học ở Nhan Lệ một vài kinh nghiệm, để sau này kết hôn
không thành một gã ngốc. Vả lại hai người còn có những mối quan hệ giao
dịch bí mật, họ có tinh thần hợp tác thì mới có thể hoàn thành tốt công
việc. Mối quan hệ thân mật giữa chủ tịch hội đồng quản trị và tổng giám
đốc phòng tranh sẽ có lợi cho sự phát triển của nó. Bởi vậy bà mắt nhắm
mắt mở trước mối quan hệ giữa Từ Thẩm Bình và Nhan Lệ. Tối qua Từ Thẩm
Bình với Quỳnh Hoa nam thanh nữ tú ở ngoài vườn với nhau suốt nửa tiếng
đồng hồ. Quỳnh Hoa là một con “yêu tinh” xinh đẹp, xinh đẹp tới nỗi ngay cả bà cũng phải ghen tức, ánh mắt con trai bà gần đây khi nhìn Quỳnh
Hoa cũng tỏ ra say mê, bà cho rằng hành vi của hai người tối hôm qua đều rất đáng nghi, bà không thể coi nhẹ việc này được, cần phải điều tra
sâu hơn. Thẩm Thái Hồng cho rằng Từ Thẩm Bình có một Nhan Lệ để chơi đã
là đủ lắm rồi, chơi gái không thể thành nghiện được! Con trai mình là
cán bộ cấp phó cục, không thể tạo scandal với ôsin trong nhà. Đó cũng là tấm lòng và sự quan tâm của người mẹ đối với con trai mình.
Thẩm Thái Hồng biết Quỳnh Hoa rất sợ mình nên lựa chọn cô làm “đối tượng” để điều tra, như vậy sẽ dễ dàng hơn. Nếu không hỏi ra chuyện gì từ Quỳnh
Hoa thì cùng Từ Văn Tuấn “thẩm vấn” con trai mình cũng chưa muộn. Bà hỏi Quỳnh Hoa:
- Tối hôm qua, tổng giám đốc Từ về nhà một lúc lâu mà tôi không thấy bóng dáng nó đâu. Cô đi mở cửa cho nó, có phải hai người làm gì trong vườn không?
Quỳnh Hoa đang xào rau, câu hỏi của
Thẩm Thái Hồng đột ngột quá khiến cô không có chút chuẩn bị nào về tâm
lí. Cũng may cô thông minh lanh lợi, bèn đảo nhanh rau trong nồi, tắt
bếp ga đi rồi mới quay đầu lại nói với Thẩm Thái Hồng:
- Tối qua
sau khi tổng giám đốc Từ về nhà, anh ấy nói xe bẩn quá, phải dùng vòi
nước để rửa qua xe, bao giờ có thời gian mới đi rửa sạch sẽ được. Cháu
nói dùng vòi nước rửa xe gây tiếng động lớn, sẽ ảnh hưởng tới sự nghỉ
ngơi của ông bà, khuyên anh ấy dùng giẻ ướt để lau. Anh ấy thấy cháu nói có lí nên dùng giẻ ướt. Cháu thấy một mình anh ấy rửa khổ quá, lại lâu, cháu làm ôsin, giúp đỡ anh ấy cũng là nên làm, bởi vậy giúp anh ấy cùng rửa.
Câu chuyện Quỳnh Hoa kể có đầu có cuối, quả thật có thể lừa được Thẩm Thái Hồng. Thẩm Thái Hồng đã có được đáp án “thật sự” buổi
tối hôm qua, cũng không cần phải hỏi nhiều Từ Thẩm Bình làm gì. Bà đã
hết hứng thú ở lại trong phòng bếp nên quay người đi lên lầu. Quỳnh Hoa
hôm nay thật khác thường, trước mặt Thẩm Thái Hồng mà cô luôn sợ hãi lại có thể bịa ra được một câu chuyện như thật mà không hề đỏ mặt. Hôm nay
cô đã chiếm thế chủ động khi nói chuyện với Thẩm Thái Hồng. Sự thực này
có thể chứng minh được rằng, chỉ mấy tháng làm ôsin nhưng Quỳnh Hoa đã
tự học được môn “xã hội đương đại học”, thu được những tiến bộ đáng kinh ngạc.