Giới Thiệu Truyện
Ngày cập kê, tuyết rơi lớn, thoái hôn, cưới nha của . Mọi niềm vui sướng trong lòng dường như đều trận tuyết đầu mùa cho đông cứng, khó tin . Hắn mái hiên, nghiêng về phía , vẻ mặt chuyên chú đám đang nô đùa ở phía xa. "… Huynh cưới A Bích?" Ta gian nan . "A Bích là tên mà Thẩm gia đặt cho, đổi tên cho nàng , lấy theo họ của các , gọi là Thẩm Thanh Dung." Hắn giơ một tay , đón lấy một bông tuyết, nhàn nhạt . " mà… khế của nàng vẫn còn ở chỗ nhà chúng …" Ta , nhất thời nên gì, một lúc lâu mới thốt một câu. Hoắc Cảnh Yến tỏ vẻ để ý lắm: "Ta sẽ với Thẩm lão phu nhân." Lúc , còn gì để , vì thở dài một , để giải tỏa nỗi niềm đang chất chứa trong lòng, gật đầu, châu thúy đầu va vang lên leng keng, cuối cùng cũng chịu liếc một cái, miễn cưỡng : "Huynh ." Đuôi lông mày Hoắc Cảnh Yến khẽ giãn , gật đầu với : "Đa tạ." Ta tự giễu , lúc ngược tỏ vẻ áy náy: "Muội là một cô nương ." Ta buông chiếc khăn tay đang vò trong tay xuống, cúi đầu : "Muội sẽ loạn, nếu thể thuyết phục cha và cha , sẽ đồng ý thoái hôn. sẽ đỡ cho , cũng sẽ giúp A Bích, cũng nên hiểu rõ hậu quả của việc , chỉ là liên lụy đến , thể hiểu ?" Ta vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má, ngẩng đầu lên: "Muội là một ích kỷ." Hoắc Cảnh Yến lúc bật , băng tuyết giữa đôi lông mày dường như tan chảy, : "Muội như gọi là ích kỷ. Ta mới là ích kỷ. Muội yên tâm, sẽ xử lý ." Như , liền gật đầu, theo bóng lưng rời . Hắn thậm chí còn che ô, sải bước về phía đám đông, ngơ ngác , ngỗ ngược bước khỏi thế giới của .
==================================================