Giới Thiệu Truyện
Diệp Nịnh, cô gái lớn lên trong thời mạt thế đầy rẫy tang thi, bất ngờ xuyên không nhờ hệ thống “Sinh Lợi Chi Nguyên”. Nàng biến thành một ấu tể nhỏ bé (cao chưa đầy 1 mét) tại tinh cầu Hải Trần Tinh tương lai – nơi khoa học phát triển đỉnh cao nhưng môi trường đã bị ô nhiễm nghiêm trọng, thực vật tự nhiên tuyệt chủng từ hàng trăm năm.
Nơi nàng rơi xuống chính là bãi rác khổng lồ Tây Sa, vùng cấm địa đầy virus và quái vật ô nhiễm. Nhờ dị năng mộc hệ và hệ thống, Diệp Nịnh vô tình cứu sống nhiều thú nhân bị thương nặng: Hắc Long (Long Kỳ – Đế Long cuối cùng), Bạch Hổ, cá lam, sói… Những hành động thiện lương này khiến nàng trở thành “báu vật” được cả đám thú nhân cao lớn, tuấn mỹ, quyền năng vây quanh bảo vệ như đoàn sủng.
Diệp Nịnh trồng được những loài thực vật đã tuyệt chủng: kiệt kéo đậu giải độc, lan ni thảo giúp đột phá cấp bậc, a ngói tảo tái tạo xương cốt… Chỉ với vài cây, vùng đất rác rưởi nồng nặc hôi thối nhanh chóng biến thành miền đất hứa xanh mướt. Nàng không chỉ cứu chữa thú nhân mà còn giảm thiểu ô nhiễm toàn tinh cầu.
Liên Bang ban đầu muốn san phẳng khu vực này, nhưng sau khi chứng kiến sức mạnh của nàng, các quan chức cao cấp phải hạ mình cầu xin. Bên trong có âm mưu thí nghiệm thú nhân dung hợp, thú nhân máy móc, nội chiến giữa các chủ tịch… Diệp Nịnh dần lộ rõ thân phận thuần nhân loại quý hiếm, trở thành tâm điểm tranh đoạt.
Với sự giúp đỡ của hệ thống và “đoàn sủng” gồm Long Kỳ, Cố Vũ, Thiệu Vũ, Nhạc Tùng… nàng vừa gieo trồng vừa chiến đấu, từng bước chữa lành hành tinh, hóa giải âm mưu đen tối và mang lại hy vọng sống cho toàn bộ thú nhân.
*Kết*: “Sinh mệnh không thôi, hy vọng bất diệt”. Diệp Nịnh không chỉ cứu bản thân mà còn cứu cả tinh cầu, trở thành tia sáng cuối cùng giữa bóng tối mạt thế. Truyện kết thúc viên mãn, ngọt ngào, đầy cảm xúc đoàn sủng và ý nghĩa sinh thái.