Giới Thiệu Truyện
Ta và Văn Chu vốn là phu thê một kiếp. Trong lòng , từ đầu đến cuối vẫn luôn một thể thành lời. Trước lúc lâm chung, mới thẳng thắn với : “Sở dĩ cưới , chẳng qua vì nỡ đứa mà xem như ruột thịt đày đến vùng đất khổ hàn chịu cảnh phong sương.” Nếu kiếp , ích kỷ một , chỉ theo tiếng lòng . Di nguyện của … thành. Ta mang theo ký ức trùng sinh, từ chối lời mời cùng xem hội hoa đăng. Đêm hoa đăng năm , đối với Trần Ngọc Dao chỉ một ánh liền khắc sâu cả đời. Nếu vì đưa —kẻ vô ý trẹo chân—đến y quán, đến muộn một bước, bỏ lỡ cơ duyên gặp gỡ nàng. Một bước chậm, liền chậm cả đời. Lần , sẽ còn chắn ngang giữa và Trần Ngọc Dao nữa. Chỉ mong … thể như nguyện mà thôi.
==================================================