Giới Thiệu Truyện
Giọng thấp, trầm, và… cảnh cáo: — “Lăng Uyển.” — “Vương gia?” — “Đừng để … để mắt đến ngươi quá nhiều.” Nàng chống cằm, mắt cong cong: — “Nhỡ thì ?” — “Muốn để mắt đến?” - Hắn nàng lâu.— “Vậy ngươi cứ thử xem.” Rồi xoay ngoài.Cửa khép . Lăng Uyển cầm tách , cong tay áo, giọng nhỏ như gió: — “Ta thử.” Một nha tỉnh dậy hỏi run run: — “T-Tiểu thư… định gì…?” Nàng mỉm , mắt long lanh sáng: — “Ta thật.”
==================================================