Giới Thiệu Truyện
Bên trong phòng ngủ chính, Lâm Kiều Kiều từ từ mở mắt ra, đập vào mắt là cảnh vật quen thuộc, trong lòng có cảm giác như mình đã trải qua mấy đời.
Cô biết mình thật sự trọng sinh rồi, sau khi tỉnh lại vào ngày hôm qua, cô đã cho là mình đang nằm mơ, hóa ra là sự thật, có thể sống lại một lần nữa, thật tốt.
Lúc tỉnh lại Lâm Kiều Kiều phát hiện mình đã sống lại vào năm cô 21 tuổi, thời điểm cô vừa mới kết hôn một năm.
Gần đây, Lâm Kiều Kiều thấy mình càng ngày càng kỳ lạ, đã biết rõ ba chồng sẽ giặt quần áo cho cô mỗi ngày, nhưng cô lại luôn cố ý chọn những bộ nội y thiếu vải, có khi còn mặc chúng ngang nhiên lượn lờ qua lại trước mặt ba chồng.
So với Trương Đào, ba chồng càng giống chồng cô hơn. Ông giặt quần áo cho cô, hỏi han ân cần mỗi ngày, cơm một ngày ba bữa hai người cũng ăn cùng nhau.
Cô còn thường xuyên lén bỏ nước cánh hoa thất sắc cho vào nước ấm để nguội của ba chồng. Vì cô biết hồi còn trẻ chân của ông đã từng bị thương do súng bắn phải, nên chân vẫn để lại di chứng, nhưng giờ đã tốt hơn nhiều.