Giới Thiệu Truyện
Khi bố tòa ly hôn, họ tranh con cái như chia tài sản. Mẹ nuôi con cả – “Con bé hiểu chuyện, giống .” Bố chọn thằng út – “Thằng cu lanh lợi, nối nghiệp .” Còn ? là con giữa, ai nhắc đến. Mãi đến khi thẩm phán hỏi: “Còn con bé thứ hai thì ?” Họ ngơ ngác: “À… con Thảo…” Sau đó, họ tranh ... từ chối. “ chỉ đủ sức nuôi một đứa.” “Bệnh viện đang thiếu , gánh nổi thêm đứa nữa.” ở góc phòng xử, mặt cảm xúc, chỉ : “Cháu tự lo . Miễn tiền sinh hoạt.” Bố là đội trưởng hình sự, là phó giám đốc bệnh viện. với , họ chỉ là hai cái điện thoại ít khi bắt máy. từng gọi để xin đóng tiền học thêm. Bà lạnh giọng: “Mẹ đang họp với ban giám đốc, phiền con gọi bố.” Gọi bố thì tiếng còi xe hú vang: “Bố đang chuyên án. Gọi con .” Và thế là, tự học. Có tháng, sống bằng mì tôm hết hạn do bà chủ trọ thương tình cho. Làm thêm ở tiệm sách, dọn nhà theo giờ, phát tờ rơi buổi tối. Hôm thủ khoa tỉnh công bố, nhận một tin nhắn từ hai . Gần như cùng lúc: “Mẹ tự hào về con.” “Bố luôn tin con sẽ nên chuyện.” tin nhắn, chỉ thấy buồn nôn. Ngày đói suýt xỉu, ai ? Ngày bộ 6 cây để nộp hồ sơ thi, ai chở? hẹn họ đến nhà quen – chỗ đang ở trọ. Trên bàn là hai bản giấy trắng in rõ ràng: Giấy cam kết chuyển nhượng tài sản. đối diện, giọng bình tĩnh đến rợn : “Năm xưa hai ai giành . Bây giờ, cha của thủ khoa thì dễ thôi – ký đây.” “ cần yêu thương. Chỉ cần giấy tờ.” Chị gái đăng ảnh ở Đà Lạt, caption: “Cảm ơn cho con chuyến xả stress kỳ thi.” Em trai thì đăng ảnh đang uống sinh tố, bố lưng, caption: “Bố bảo nghỉ ngơi mới học .” ảnh, lạnh. Họ bận – chỉ là rảnh cho . Kỳ thi đại học gần tới, lớp trưởng hỏi: “Thảo, bạn đóng lệ phí ? Hôm nay là hạn cuối.” bảo: “Ừ, chiều đóng.” Chiều đó, ca tối ở tiệm bánh ngọt. Tay bỏng vì dầu văng, vẫn cố lau sàn sạch như gương. cần ai thương. chỉ cần đỗ.
==================================================