Giới Thiệu Truyện
Sau mười năm lòng đất, ván quan tài của đột nhiên mở . Ta còn kịp phản ứng, một đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng của mở quan tài mò mẫm từ xuống. Những ngón tay ấm áp sờ lên mặt , lướt qua xương vai, đó, lướt qua xương sườn bọc da..chính là ở chỗ của . Lâu lắm , mới thấy tai nóng lên. Ta thiện đưa tay , , chính xác mà , dùng xương tay của chụp lên bàn tay . Ta : "Cố tướng quân, ngươi sờ soạng cái gì ?" Người phía sững , thể tin , cứng đờ cúi đầu trong quan tài. Trong khoảnh khắc, bốn mắt . Ta nín thở! Hắn ngây ! Người quen cũ xa cách mười năm, theo lý mà là nắm tay rưng rưng, nghẹn ngào nên lời. lúc , và , một , một bộ xương khô, nắm tay trong đống đất ở bãi tha ma, tất cả chỉ kinh ngạc! Cũng đúng thôi, dù cũng chết mười năm, cỏ dại mộ cao ba trượng .
==================================================