Giới Thiệu Truyện
Đêm động phòng, phu quân nói với ta:
Hắn tâm duyệt chính là Tống di nương trong phủ, hắn cùng ta đời này tuyệt không thể nào.
Bảo ta đừng ỷ vào thân phận chủ mẫu mà làm khó Tống di nương.
Trong lòng ta có khí, liền vén khăn hỉ, cho hắn hai con đường lựa chọn:
Hoặc là chúng ta cùng đi gặp cha mẹ hắn, hỏi xem lời hắn nói rốt cuộc là có ý gì.
Hoặc là gọi Tống di nương tới gặp ta, ba người chúng ta nói cho rõ ràng.
Hắn lo ta bắt nạt Tống di nương, ta còn lo Tống di nương ỷ sủng sinh kiêu mà khinh nhục chủ mẫu.
Phu quân do dự chốc lát, chọn để Tống di nương tới.
Ba người chúng ta ngồi xuống, định ra ba điều quy củ:
Thứ nhất, Tống di nương vĩnh viễn không được bước vào chính viện của ta, nàng nếu tiến vào, hậu quả tự chịu. Tương tự, ta cũng vậy.
Thứ hai, hôm nay phu quân không chịu động phòng, về sau cả đời cũng không cần động phòng nữa.
Thứ ba, nếu cha mẹ chồng hỏi đến chuyện con cái, hắn tự mình giải quyết, ta nếu vì vậy mà chịu trách phạt hay tổn thất, hắn phải bồi thường.
Sắc mặt phu quân lạnh lẽo, phẫn nộ ký tên vào ước định.
Từ đó về sau, hắn chưa từng bước vào phòng ta nửa bước.
Tống di nương đắc ý, cười nói ta đã bỏ lỡ người tốt nhất trên đời.
Bọn họ trải qua những ngày tháng tình chàng ý thiếp ngọt ngào.
Còn ta bận rộn cuộc sống của chính mình, căn bản không rảnh để ý đến họ.
Nhưng ba năm sau, phu quân lại bước vào chính viện của ta, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Ta liền biết, hắn không chỉ hối hận, mà còn muốn ngủ với ta.
Ta thản nhiên nói: "Hòa ly đi."