Giới Thiệu Truyện
Làng tôi có một hủ tục khiến người ta phải rợn tóc gáy.
Các Thánh nữ trong làng, chân đều phải buộc dây đỏ.
Sợi dây đó được chế tác đặc biệt, đã được ngâm qua bùn sông và máu chó mực.
Dây được bện rất chặt, quấn từ mắt cá xuống mu bàn chân, cuối cùng thắt một nút chết ở chính giữa.
Phận con gái không được làm đứt dây, dây đứt rồi thì chẳng còn là người nữa.
Các cụ trong làng bảo, làm vậy là để ngăn các cô gái sau khi trưởng thành, nửa đêm dùng đôi bàn chân chỉ có hai ngón chạy vào rừng đẻ trứng.
Hủ tục này đã khiến chị tôi phát điên!
Bởi vì chị ấy đã yêu một người đàn ông đến từ nơi khác.
Không tiệc rượu cũng chẳng bái đường, thế mà đã dám để gã đàn ông hoang kia ngủ cùng.
Mẹ tôi tức giận nhốt chị vào từ đường, bắt ngày ngày dập đầu trước tượng Hà Bá.
Nhưng đêm qua, gã anh rể Trình Tranh Dương ngu muội của tôi, lại dám vác dao phay xông vào từ đường, ngay trước mặt bài vị tổ tông, một đao chém đứt sợi dây đỏ tẩm máu chó mực trên mắt cá chân chị tôi.
Dây đỏ rơi, Hà Bá nộ.
Chị tôi ngã vật xuống đất ngay tại chỗ.
Người cong lại như con tôm luộc chín, cứ giật nảy từng cái, như thể có thứ muốn xé toạc lớp da người kia mà chui ra ngoài.