Giới Thiệu Truyện
Xuyên Không – Cổ Đại – Trọng Sinh – Điền Văn – Sủng – Không Gian – Sinh Tồn – Nữ Cường
📑 Giới thiệu
Khi Giang Lâm Lang chậm rãi mở mắt, cảnh tượng trước mặt đã không còn thuộc về thế giới nàng từng sống. Nàng xuyên đến thời cổ đại, khoảnh khắc ấy bỗng thấu tỏ mọi chuyện: nàng vừa gả cho Điện hạ, chưa kịp nếm trải yên ổn phu thê thì Hoàng thượng đã ban chỉ, cả gia tộc bị lưu đày nơi biên cương.
Vị Điện hạ này, vừa khiến người thương xót, lại vừa khiến người dè chừng. Hai chân tàn phế, đôi mắt phủ sương, vết thương để lại từ mười năm chinh chiến nơi sa trường. Công lao hiển hách lại hóa thành mối họa, uy thế ấy khiến Hoàng thượng sinh nghi, sợ một ngày đe dọa hoàng quyền. Bản án đã định: tước ân sủng, xử lưu đày cả gia quyến — một án tử được khoác áo hợp pháp.
Đường lưu đày dài dằng dặc, gió mưa khắc nghiệt, đói rét bủa vây. Nhưng Giang Lâm Lang không cho phép mình gục ngã. Trước khi đến nơi này, nàng từng học y, tinh tường thảo mộc, am hiểu phương thuốc. Nàng dìu dắt mẫu thân, chở che muội muội, ngày ngày tìm cỏ thuốc, góp nhặt từng tia hy vọng mong manh. Dưới bàn tay nàng, thân thể Điện hạ dần hồi phục: đôi chân vốn bất động đã có thể đứng dậy, thân thể suy nhược lấy lại sức lực, dẫu đôi mắt vẫn chưa nhìn thấy ánh sáng. Tin tức ấy truyền về kinh, khiến bao kẻ không khỏi bất an, ghen ghét.
Song, dẫu hoàng cung xa xôi vẫn chực chờ toan tính, giữa miền sương gió heo hút, giữa nỗi khốn cùng cô lập, hai người lại tìm được một nơi nương tựa — tìm thấy nhau, tìm thấy một quyết tâm khác: sống một đời bình dị, vững bền bên nhau.
“Lâm Lang,” giọng Điện hạ khàn khàn mà kiên định, “nếu có kiếp sau, ta vẫn sẽ nhận ra nàng. Ta vẫn sẽ yêu nàng, không bao giờ đổi thay.”
Giang Lâm Lang nhìn vào đôi mắt phủ bóng kia, lòng dâng lên một niềm ấm áp. “Điện hạ, cảm ơn chàng đã xuất hiện trong đời ta. Là chàng cho ta cơ hội sống thêm một lần, trao ta hy vọng, kéo ta ra khỏi đêm tối, trở về với ánh sáng.”
“Ta thật lòng yêu nàng,” hắn đáp, “nếu nàng muốn cả thiên hạ, ta sẽ dâng cả thiên hạ vào tay nàng.”
Giang Lâm Lang khẽ cười, nụ cười vừa dịu dàng vừa an yên: “Diệp Lâm Thiên, ta không cần thiên hạ. Ta chỉ mong một đời giản đơn: cơm no ba bữa, bốn mùa yên bình, người ta yêu ở cạnh bên.”
Hắn nắm tay nàng thật chặt, giọng tựa như thề nguyện:
“Được, Lâm Lang… tất cả, ta nghe theo nàng.”