Giới Thiệu Truyện
Tưởng gia có hai tuyệt sắc giai nhân.
Trưởng nữ diễm lệ như yêu, thứ nữ thanh khiết như tiên.
Mẫu thân mất sớm, đại ca vùi thây sa trường, đạo sĩ phán nàng mang mệnh “thiên sát cô tinh”. Từ nhỏ đã bị đưa đi xa, chịu đủ sự lạnh nhạt, khinh miệt.
Ngày hồi phủ, nàng ngây thơ cho rằng kế mẫu thương yêu như con đẻ, muội muội thiện lương như tiên tử, phụ thân thật sự yêu thương nàng. Vì vinh quang gia tộc, nàng sẵn sàng hy sinh, dốc lòng trợ giúp “người thương” đoạt thiên hạ.
Nhưng đổi lại, là sự phản bội lạnh lùng đến tận xương tủy.
Phụ thân vì công danh mà vứt bỏ nàng.
Muội muội nở nụ cười như hoa, thản nhiên nói:
“Tỷ tỷ cũng biết mình chỉ là hạt cát trong mắt muội, hôm nay chính là lúc loại bỏ hạt cát. Tỷ có biết, mẫu thân và đại ca của tỷ vì sao mà chết không?”
Một câu phơi bày sự thật máu lạnh, toàn bộ thế giới của nàng sụp đổ.
Nàng bị cắt tứ chi, trở thành người lợn, đứa con bé bỏng bị hành hạ đến chết trước mặt. Trong tuyệt vọng, nàng chỉ có thể rơi lệ máu mà thề:
“Nếu có kiếp sau, ta muốn các ngươi nợ máu trả bằng máu!”
Ông trời có mắt, cho nàng sống lại mười năm trước.
Trưởng nữ Tưởng gia, một kiếp ác ma trở về!
Nếu đã mang danh “họa quốc yêu nữ”, vậy thì nàng sẽ thật sự giáng họa cho thiên hạ này long trời lở đất.
Kế mẫu giả nhân giả nghĩa?
Muội muội lòng dạ rắn rết?
Người thương tàn nhẫn?
Gia tộc vô tình?
Nếu Diêm Vương không chịu lấy mạng, nàng sẽ đích thân đến thu!
Kiếp trước nàng là quân cờ, kiếp này thiên hạ là bàn cờ.
Nàng y phục đỏ rực, kiều diễm yêu mị, ngạo nghễ khuấy đảo phong vân.
Từ trong địa ngục, một nữ ma diễm lệ tái sinh, nợ máu tất phải trả bằng máu.
“Ta muốn những kẻ nợ mạng sống của ta phải lấy chính mạng sống đến trả.
Ta muốn những kẻ từng khinh rẻ ta, đời đời chỉ có thể ngước nhìn ta.
Ta muốn trọng thần, vương hầu nhìn thấy ta thì run rẩy, muốn đem giang sơn gấm vóc này, tất cả đều dẫm nát dưới chân!”
Trong bóng tối, hắn xuất hiện. Một thân hắc y như mực, đôi mắt sáng rực như tinh tú:
“Ngươi là họa quốc yêu nữ, ta là loạn thần tặc tử.
Trời sinh một đôi, vừa khéo.”