Giới Thiệu Truyện
Năm tôi sáu mươi tuổi.
Chồng tôi đòi nghỉ hưu để đi tìm cái gọi là "tình yêu đích thực".
Ông ta chê tôi không am hiểu thi ca nhạc họa, suốt ngày chỉ biết quanh quẩn bên củi gạo mắm muối.
"Một kẻ thô kệch, tầm thường, tôi chịu đựng bà thế là quá đủ rồi!"
Kiếp trước, vì muốn giữ gìn tổ ấm, tôi nhất quyết không chịu ly hôn.
Kết quả, tôi bị ông ta và ả nhân tình hợp mưu hãm hại, cuối cùng phải chọn cách tự kết liễu trong uất hận.
Sống lại lần này, chính tay tôi sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này.
Ngay khoảnh khắc ông ta một lần nữa mắng tôi là hạng đàn bà quê mùa, thô thiển.
Tôi rút tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn ra:
"Đã cao thượng, không vướng bụi trần như thế, vậy thì mời ông tay trắng rời khỏi cái nhà này!"