Giới Thiệu Truyện
1.
Tôi cũng muốn kêu cứu.
Tôi chỉ đang vội, muốn trèo tường để đi đường tắt vậy mà lại gặp phải rắc rối lớn.
Trùm trường trong lời đồn - Kỳ Liên đang bị hai gã xã hội đen tóc vàng chặn cướp ở cuối hẻm.
Tôi nghĩ chắc hai tên này chưa nghe đến danh tiếng của Kỳ Liên nên mới tìm đến hắn, đang định ngồi bên bờ tưởng xem cảnh hắn đập đám kia thì lại thấy Kỳ Liên ngoan ngoãn đưa ví ra.
Hắn còn lấy tất cả bên trong ví ra nữa, thành thạo đưa cho tên đeo khuyên bên mũi trái.
Ngón tay còn không ngừng run rẩy.
Tôi chống cằm, không nhịn được kêu lên một tiếng.
Trùm trường Kỳ Liên, cao một mét tám mươi sáu, ánh mắt dữ tợn, luôn đi một mình, cả người bụi bặm với đầy vết thương, giống như con sói hoang sẵn sàng xử bất cứ ai. Từ đó, trong trường mới đồn rằng hắn là trùm trường mới.
Sự thật lại hoàn toàn ngược lại!
Đây là một con cừu đội lốt sói!
“Sao lại ít thế này?” Tên đeo khuyên cầm một xấp tiền dày với bộ dáng không hài lòng, “Đưa ví đây cho tao!”
Kỳ Liên lắc đầu, rút tay lại.
Tên đeo khuyên vươn tay cướp lấy ví, hắn mở ra rồi sửng sốt một lát: “Ồ, con bé này chân dài vậy, bạn gái của mày à?”
“Kêu nó đến đây chơi với tao đi.”
Tên côn đồ nhe răng cười rồi lấy bức ảnh trong ví ra, Kỳ Liên bỗng nổi điên nện vài cú đấm vào mặt tên côn đồ.
Hết đấm này đến đấm khác.
Chẳng biết máu của ai bắn vào lòng bàn tay của tôi.
Sau đó trong đầu tôi liền vang lên tiếng gào khóc cùng tiếng thét chói tai.
“Không được động đến nữ thần của tao!”
“Trả ví lại cho tao!”
“Cứu tôi với! Tôi sợ quá! Tay đau quá, sắp gãy rồi sao?”
…
Tiếng ồn khiến đầu tôi đau nhức, không nhìn được hét lên: “Đừng khóc nữa!”
Chẳng ai để ý đến tôi cả.
Tôi nhảy xuống, chuẩn xác nắm chặt lấy bàn tay đầy máu của Kỳ Liên rồi nói: “Đừng đánh hắn nữa. Còn đánh nữa thì sẽ chết đó.”
Kỳ Liên quay qua nhìn tôi với ánh mắt hung ác như muốn làm thịt người khác.
Tôi cúi xuống nhặt ví trên mặt đất trả lại cho hắn: “Đồ của anh này.”
Tôi tò mò liếc nhìn qua bức ảnh, nhưng do máu vấy bẩn nên chẳng biết có gì trên bức ảnh đó.
Chỉ thấy được chiếc váy kẻ sọc màu trắng và đôi chân trắng thon dài.
Kỳ Liên chẳng thèm nói tiếng nào, lấy ví rồi bỏ đi.
Hắn làm mặt lạnh lùng nhưng tôi lại nghe rõ được tiếng lòng của hắn.
“Cô gái này thật mạnh mẽ!"
"Cô ấy đã cứu mình!"
"Mình phát điên vì cô ấy, phát cuồng vì cô ấy, đập đầu vào tường vì cô ấy !”
Tôi nổi hết cả da gà.
Thật sự không cần đâu!
Thật đấy!