Giới Thiệu Truyện
Ta sống nơi cổ đại đã mười năm có lẻ, tâm tính sớm bị năm tháng mài mòn cho bằng phẳng.
Cứ thế lặng lẽ nhìn phu quân ngày ngày nạp tân sủng, nhìn người mới cười vang, người cũ lệ đổ.
Còn ta, lệ sớm đã cạn, chẳng thể tuôn thêm một giọt nào.
Hôm nay phu quân say khướt, lại hiếm hoi tìm đến phòng ta.
Trong mắt hắn, nam tử tuổi ba mươi đang độ sung mãn, dung mạo uy nghi; còn ta tuổi ba mươi đã là đóa hoa tàn, sắc lụi hương phai, đáng lẽ phải bị vứt bỏ như đôi giày rách.
"Hôm nay sao ngài lại có nhã hứng tới thăm thiếp?" Ta vực lấy thân hình say mướt của hắn, mặc cho hắn đổ dồn cả sức nặng lên người mình.
"Chi Bình, nàng có biết chăng... nhi tử của hảo hữu ta nhìn trúng một tiểu cô nương, con bé đó suốt ngày rêu rao cái gì mà 'một đời một kiếp một đôi người'... ha ha..."
Hắn thần trí mơ hồ, nói về cô gái kia nhưng lại đưa tay chỉ thẳng vào mặt ta: "Ta nhớ rồi, nàng năm xưa cũng xinh đẹp như thế, cũng từng kiên quyết không cho ta nạp thiếp."
"Nhưng kết cục thì sao? Chẳng phải vẫn chung sống thuận hòa với đám thê thiếp trong viện đó thôi."
Hắn càng cười càng đắc ý, giọng điệu vẫn mang vẻ cao ngạo trịnh thượng như lẽ thường tình:
"Theo ta, chi bằng đừng phí công vùng vẫy nữa, sớm nhận lấy cái mệnh này chẳng phải tốt hơn sao?"
Nhìn kẻ trước mắt, trái tim vốn đã nguội lạnh như tro tàn của ta bỗng bùng lên ngọn lửa hận thù ngút trời.
Năm ấy, vì sao ta lại bị tên khốn kiếp này lừa gạt chân tâm, nhất quyết đòi gả cho hắn cho bằng được?