Giới Thiệu Truyện
Ta là nữ nhân xấu nhất trong kinh thành, chuyện này ai cũng biết.
Xấu đến mức ngay cả ăn mày ngoài đường cũng chẳng buồn nhìn ta thêm một lần.
Trái lại, đích tỷ của ta lại đẹp nghiêng nước nghiêng thành, được ca tụng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.
Ngày thường, chỉ cần ta lộ ra đôi mắt, cũng sẽ bị người qua đường ném lá úa, rau thối vào người.
Phụ thân càng xem ta là nỗi nhục, bắt ta ngày ngày che kín mặt bằng khăn dày, còn phải hầu hạ đích tỷ như nha hoàn rửa chân.
Cho đến khi đích tỷ chê vị Vương gia mù mắt kia, nhất quyết không chịu gả, liền ép ta thay nàng xuất giá.
Đêm tân hôn, động phòng hoa chúc.
Vị Vương gia mù trong lời đồn vén khăn trùm đầu của ta lên, đôi mắt vốn vô hồn bỗng khẽ rung lên một cái.
Ngay sau đó, hắn như bị thứ gì đó làm hoảng sợ, quay người ho sặc sụa.
Ta không ngờ ngay cả người mù cũng bị ta dọa sợ, trong nháy mắt lòng lạnh như tro tàn, vội vàng quỳ xuống dập đầu.
“Xin lỗi Vương gia, là do ta quá xấu, đến cả ngài cũng không chịu nổi……”
Hắn quay lưng về phía ta, giọng nói run run:
“Ngươi nói… ngươi rất xấu sao?”