Giới Thiệu Truyện
Năm đến tuổi cập kê, nhà tịch biên, lão nô bộc phó thác cho tôn tử ở quê của . Nam nhân một sức mạnh, ngày ngày chẳng săn bắn thì cày ruộng, còn hung dữ yếu đuối. Ban ngày mắng : "Đồ nhà quê, thà chết đói chứ ăn một miếng canh rau của ngươi!" Rồi đêm đến bụng đói meo, trộm trong chăn. Ngày hôm , cõng mười dặm đường núi đến trấn mua bánh hạt dẻ: "Túi bánh nhỏ tiêu hết tiền để dành lấy thê tử của , ngươi ăn thì nữa!" Ta hung hăng cắn một miếng bánh hạt dẻ, bất mãn: "Có tí bánh hạt dẻ thôi mà, trả cho ngươi là !" "Trả, ngươi lấy gì mà trả?"
==================================================