Giới Thiệu Truyện
Cả nhà hí hửng rủ nhau đi biển xả hơi.
Ai ngờ đâu, thằng cháu trai tôi – Diệu Diệu – lại bị sóng cuốn đi.
Không kịp nghĩ ngợi, tôi nhảy ùm xuống nước cứu nó.
Vẫy vùng giữa dòng đến kiệt sức, cuối cùng chính tôi lại bị đuối nước.
Nằm liệt giường, sống không bằng chết – thành người thực vật.
Nhưng điều khiến tôi chết thật sự không phải là cơn sóng.
Mà là con người.
Chị dâu tôi không những không cho anh tôi dùng tiền chạy chữa cho tôi.
Mà còn dựng chuyện trắng trợn, giọng đanh như dao cứa:
“Chữa cái gì mà chữa? Con tôi biết bơi rành rẽ, rõ ràng là con nhỏ đó cố tình dìm nó xuống nước!
Nó là đồ giết người, cứu làm gì!”
Sau đó, anh tôi – người mà tôi từng coi là chỗ dựa duy nhất –
chẳng những không phản đối, mà còn rút ống thở của tôi,
cướp trắng số tiền đền bù đất ba mẹ để lại.
Bọn họ ôm tiền xây biệt thự, hưởng thụ xa hoa.
Còn tôi nằm lạnh lẽo trong viện, đến hơi thở cuối cùng cũng bị họ bóp nghẹt.