Giới Thiệu Truyện
Bùi Trú không thích tôi, cô hôn thê đến từ nông thôn này.
Để tôi tự nguyện hủy hôn, anh ta đã tìm một học sinh nghèo trong trường giả mạo mình, còn cho người tung tin vì phá sản mà cậu ta còn đổi cả tên.
"Một kẻ giàu xổi, một người nghèo đến mức không có cơm ăn, đúng là một cặp trời sinh."
"Tôi cá là cái cô giàu xổi kia sẽ không trụ nổi ba ngày, nhất định sẽ hủy bỏ hôn ước này thôi."
Cậu học sinh nghèo đó cao lớn, thanh lãnh, đầy sự đổ nát và ít nói.
Tôi tin là thật, cho rằng Bùi gia thực sự phá sản rồi, đến nỗi cậu ta còn không có cơm ăn.
Bên tai tôi văng vẳng lời dặn dò của bố: "Bảo bối, phá sản thì phá sản, mình không chê nghèo ham giàu nhé, mình có tiền nuôi cậu ta."
Thế là, cậu ta đói tôi đưa đồ ăn, cậu ta làm thêm tôi làm vệ sĩ, mẹ cậu ta nằm viện tôi quẹt thẻ...
Tôi đã nuôi vị hôn phu khốn khó của mình rất tốt.
Cho đến hôm đó, một thiếu niên xinh đẹp đã giật lấy bữa sáng mà tôi chuẩn bị cẩn thận.
Tôi vừa định nổi giận, anh ta đã nhìn tôi với ánh mắt không cam lòng.
"Lâm Uyển, cậu nhìn cho rõ, tôi mới là vị hôn phu của cậu––"